Ù LỲ
Ù LỲ
Thơ Duy Sắc
Như hòn đá tâm hồn ta bất động
Xác thân đầy sương đọng với rong rêu
Những đêm hè nghe lũ dế chúng kêu
Ta quên mất thế gian đều luân chuyển
Dòng đời kia hiển nhiên vô số chuyện
Ta nằm yên chờ mục rữa tấm thân
Đã có gì cho ta để bất cần
Hay là chính bản thân mình vô dụng
Phải đến mùa mới có sung để rụng
Cỏ cây còn phải vận động mỗi ngày
Tri thức cũ rồi sẽ mục rữa ngay
Vì nhân loại tiến như bay không nghỉ
Tài năng nào cho ta vẻ ù lỳ
Mình ra vẻ chờ đến kỳ gặp lúc
Rồi mai đây chính mình mang cái nhục
Bởi đời đâu tài, lộc, phúc cho không
Những đêm dài giữa bóng tối mênh mông
Như hòn đá ta vẫn nằm bất động
Mình chưa hiểu thiên hà bao la rộng
Ta chết mà vẫn nghĩ sống thanh bình.
Thơ Duy Sắc
Như hòn đá tâm hồn ta bất động
Xác thân đầy sương đọng với rong rêu
Những đêm hè nghe lũ dế chúng kêu
Ta quên mất thế gian đều luân chuyển
Dòng đời kia hiển nhiên vô số chuyện
Ta nằm yên chờ mục rữa tấm thân
Đã có gì cho ta để bất cần
Hay là chính bản thân mình vô dụng
Phải đến mùa mới có sung để rụng
Cỏ cây còn phải vận động mỗi ngày
Tri thức cũ rồi sẽ mục rữa ngay
Vì nhân loại tiến như bay không nghỉ
Tài năng nào cho ta vẻ ù lỳ
Mình ra vẻ chờ đến kỳ gặp lúc
Rồi mai đây chính mình mang cái nhục
Bởi đời đâu tài, lộc, phúc cho không
Những đêm dài giữa bóng tối mênh mông
Như hòn đá ta vẫn nằm bất động
Mình chưa hiểu thiên hà bao la rộng
Ta chết mà vẫn nghĩ sống thanh bình.
15 tháng 3, 2019

Đăng nhận xét for "Ù LỲ"