TRUYỆN THƠ: TÌNH CỜ
TÌNH CỜ
Lan đi tản bộ trên đường
Điện thoại liên tục đổ chuông ồn ào
Cô mở ra thử xem sao
Mẹ cô gọi đến thều thào nói ra
Rằng: Công trường báo về nhà
Ba con bị đá nó rơi trúng đầu
Tình hình chưa biết đến đâu
Má đang lo đến phát rầu con ơi!
Lan nghe mà thấy rụng rời
Tay chân bủn rủn, cả người nhũn ra
Lan là sinh viên xa nhà
Quê miền Bình Thuận rất là xa xôi
Nhà có hai chị em thôi
Má cô phụ việc ở ngoài nông trang
Công việc quá đỗi nhọc nhằn
Đồng lương ít ỏi, khó khăn chất chồng
Ba cô cũng cố gánh gồng
Phụ hồ nặng nhọc, tiền công rẻ bèo
Nhà khó lại gặp cái eo
Một lao động chính giờ vào nhà thương
Khổ lại thêm khổ nó vương
Lan buồn và lại càng thương ba mình
Cô không có nét đẹp xinh
Gái quê mộc mạc, tính tình thẳng ngay
Ba cô vướng phải nạn này
Rồi gia đình sống sao đây mai này
Một đứa em nhỏ lớp hai
Mẹ cô làm mướn cả ngày ở xa
Đầm đìa nước mắt chảy ra
Cô đi thất thểu tà tà bước chân
Mùa hè, đường phố nóng ran
Lá me tứ tán bay đầy lối đi
Lan cố trấn tĩnh mà đi
Cô ghé vào quán gọi ly nước liền
Một quán nước mía nghèo nàn
Nó nằm gọn lỏn chắn ngang vỉa hè
Cô nhìn xuôi ngược dòng xe
Trong lòng dự tính phải về chăm ba
Lan nhìn trời phía xa xa
Trong lòng cầu Phật độ ba an bình
Một xe đạp đến thình lình
Thanh niên cao ráo đến bên Lan ngồi
Anh ta đưa lá tờ rơi
Lan cầm lấy nó và ngồi đọc ngay
Cô xem rất kỹ mê say
Mong kiếm việc tốt đỡ ngày khó khăn
Xem xong, Lan vội quay sang
Lan rằng: Nhìn bạn chắc là sinh viên
Việc này chắc kiếm nhiều tiền
Bạn có thể giúp mình liền được không
Thanh niên nghe thế nói rằng
Việc này tạm bợ, tiền không có nhiều
Tui đi từ sáng đến chiều
Trăm ngàn là đã quá nhiều bạn ơi
Chỉ là cái việc tạm thời
Kiếm tiền xài đỡ quãng đời sinh viên
Lan rằng: Cô đang cần tiền
Cho nên miễn việc có tiền làm ngay
Việc này tui thấy cũng hay
Anh giúp tui nhé ngày mai làm liền
Tui cũng hiện là sinh viên
Học nghành Quản Trị Kinh Doanh bạn à
Thanh niên rằng: Thiệt vậy à
Tui hiện giờ cũng đang là sinh viên
Chuyên nghành là Marketing
Như vậy nghề của chúng mình liên quan
Lan rằng: Tui gọi là Lan
Hai hai tuổi đúng, Hồng Bàng sinh viên
Xin bạn cho tui biết tên
Nếu như mà bạn thấy phiền thì thôi
Thanh niên rằng: Công tên tôi
Hai mươi lăm tuổi, quê miền Cái Răng
Học hành có chút dở dang
Nợ môn nhiều quá nên trường còn thương
Lan rằng: Nợ môn bình thường
Học mà không nợ, ra trường nợ thêm
Cảm ơn anh cho biết tên
Hy vọng mình sẽ làm quen lâu dài
Điện thoại liền reo trên tay
Lan nhấc lấy mái xem ai gọi mình
Mẹ cô gọi đến báo tin
Rằng con đừng sợ tình hình hình của ba
Vết thương chỉ có trầy da
Bác sỹ khám sọ bảo là không sao
Con đừng lo để khổ vào
Mọi chuyện có má đã vào lo xong
Lan cảm thấy nhẹ cả lòng
Cô cảm ơn Phật mở lòng cứu sinh
Lan càng thêm có niềm tin
Cô trấn tĩnh lại và nhìn về công
Lan rằng: Anh ở xa không
Em và các bạn ở trong hẻm này
Chị em thuê trọ lâu nay
Từ khi em mới lên đây học hành
Công rằng: Vậy cũng giống anh
Anh cũng đang trọ ở quanh đây nè
Nói đến đó Công im re
Công im lặng ngó xa xa ngoài đường
Anh ta có lắm nỗi buồn
Ba thì mất sớm, mẹ đang bệnh tình
Nan y thập tử nhất sinh
Cuộc sống không biết tình hình ra sao
Công nghĩ xong chợt ngẹn ngào
Anh ta không muốn đổi trao thêm gì
Công lại lấy xe đạp đi
Lan chưa kịp nói câu gì tiếp theo
Đêm về, phố thị eo sèo
Lang thang những đứa trẻ nghèo ăn xin
Cô về phòng trọ của mình
Căn phòng chật chội, linh tinh là đồ
Hương Thuỷ đi về bước vô
Thuỷ rằng chị tính dọn vô gần trường
Ở đây không thuận tiện đường
Đi lại không dễ nên thường về khuya
Lan rằng sao chị lại đi
Em thấy đâu có xa gì lắm đâu
Thuỷ rằng em nói thế nào
Chỗ này phức tạp, người đâu lạ kỳ
Lan rằng bộ có chuyện gì
Sao mà chị lại tính đi ra ngoài
Em biết nương cậy nhờ ai
Chị em mình mấy năm trời có nhau
Thuỷ rằng đâu có gì nào
Chẳng qua sinh hoạt giá cao em à
Xăng lên, đường xá lại xa
Chị đi nhiều quá cho nên hụt tiền
Ai mà không muốn sống yên
Dọn lui dọn tới nó phiền cái thân
Lan cúi mặt, cô lầm lầm
Chắc em không tốt cho nên chị buồn
Chị em cùng học chung trường
Tụi mình tình cảm đồng hương mặn mà
Giờ chị tính dọn đi xa
Một mình em trả tiền nhà làm sao
Hương Thuỷ đến bên ngẹn ngào
Rằng chị không muốn xa nhau em à
Nhưng giờ đi lại quá xa
Chi phí lại cứ phát sinh ra nhiều
Thu nhập không đủ chi tiêu
Nên chị cảm thấy có nhiều khó khăn
Lan rằng vậy thôi khỏi bàn
Chị đi lo chuyện làm ăn của mình
Mong sao chị được an bình
Em sẽ cố gắng một mình tự lo
Thuỷ rằng em đã hiểu cho
Chị em chung sống trước giờ đã lâu
Xa em chị có vui đâu
Em ráng thu xếp cho sao chu toàn
Chị biết em rất chăm ngoan
Nhưng mà cuộc sống chỉ toàn điêu ngoa
Chị em mình quá thật thà
Em nên cảnh giác người ta lừa mình
Chị còn phải lo gia đình
Ba mẹ già yếu, bệnh tình liên miên
Chị ra tiết kiệm mớ tiền
Để giành phụ giúp ít tiền ra quê
Em thông cảm đừng trách nè
Em hiểu giùm nhé, ráng lo cho mình
Lan không nói, cô làm thinh
Cô đi lên gác một mình buồn so
Đêm hôm ấy, trời mưa to
Mái nhà dột nước, ướt đồ hết trơn
Lan chợt cảm thấy cô đơn
Cô nằm co quắp trong chăn sụt sùi
Hương Thuỷ cũng chẳng hề vui
Cô cứ bước tới bước lui dọn đồ
Quần áo vào va li to
Sách vở nhét hết ba lô gọn gàng
Thuỷ bước ra ngoài lan can
Cô nhìn theo ánh đèn vàng, suy tư
Cô không biết nói sao giờ
Bởi nếu vỡ lở chuyện này không hay
Một mối tình lắm chua cay
Thuỷ buồn vì bị bạn trai cô lừa
Gã hứa nhiều chuyện vu vơ
Thuỷ đã một phút dại khờ trao thân
Gã đi biệt tích biệt tăm
Cái thai trong bụng biết làm sao đây
Cô ngồi xuống, tối mặt mày
Cô hận mình đã quá ngây thơ mà
Cô nghĩ về mẹ với ba
Tự nhiên nước mắt chảy ra ào ào
Con tim liên tục nhói đau
Cô hồi tưởng lại buổi đầu mới quen
Anh ta phong độ lắm tiền
Ga lăng và lại rất hiền, đẹp trai
Mưa dầm thấm đất ngày dài
Biết bao những cảnh ngày ngày đón đưa
Khi du lịch ngắm cảnh chùa
Khi đi từ thiện giúp cho người nghèo
Thuỷ đã cảm mến rồi yêu
Bởi sự hào phóng biết chiều người ta
Cũng trong một chuyến đi xa
Hai người thuê một căn nhà ở chung
Nơi vắng vẻ giữa núi rừng
Đà Lạt chiều xuống, hàng thông rì rào
Những câu tình tứ ngọt ngào
Những lời đường mật rót vào tận tim
Cơn say tình ái đắm chìm
Thuỷ không kiểm soát nổi mình đam mê
Không gian lãng mạn bốn bề
Hiu hiu gió núi lạnh tê tái người
Mặt hồ phẳng lặng in trời
Cả hai đắm đuối quên đời hư không
Tình như ngọn gió bềnh bồng
Hai người nhiều cuộc phiêu bồng ngất ngây
Vũng Tàu đã trải nhiều ngày
Khách sạn sang trọng chăn dày, nệm êm
Càng nhớ, Thuỷ lại buồn thêm
Cô nhìn hoa ở bên thềm đang rơi
Thuỷ vào phòng xong cô ngồi
Nước mắt dàn dụa cứ rơi không ngừng
Cũng vừa lúc ấy sáng trưng
Thuỷ mệt, cô mới ngả lưng, thở dài
Cô nghĩ về chuyện tương lai
Rồi đây là những tháng ngày buồn đau
Lan thức dậy, cô chải đầu
Lan rằng sao chị lại rầu thế kia
Hay chị không lỡ ra đi
Chị còn có những chuyện gì phải không
Thuỷ giật mình, cô nén lòng
Thuỷ rằng mọi chuyện đã xong em à
Suốt đêm chị dọn đồ mà
Cho nên cảm giác hơi là mệt thôi
Em mua giúp chị gói xôi
Chị ăn lót dạ xong rồi đi ngay
Lan rửa mặt, mũi, chân, tay
Cô ra đầu ngõ mua hai gói liền
Xôi khúc với bánh bao chiên
Chị em vốn đã ăn quen món này
Thuỷ rằng nghe chị nói đây
Mai mốt em ở nơi đây một mình
Tránh mối quan hệ linh tinh
Nhất là facebook, lừa tình đầy ra
Chúng mình cảnh sống xa nhà
Nếu như buồn quá, em nên học bài
Hạn chế đi ra bên ngoài
Những hội này nọ mồi chài đừng nghe
Trong mối quan hệ bạn bè
Học chung một lớp mới là đáng thân
Kiếm tiền là việc rất cần
Tuy nhiên cẩn thận người ta dụ mình
Đời này không ai thật tình
Họ sống tất cả vì mình mà thôi
Mình nghèo hạn chế đua đòi
Mình theo không nổi với người ta đâu
Lan liền ngẫm nghĩ trong đầu
Không biết chị Thuỷ làm sao vậy nè
Tự nhiên nói chuyện thấy gê
Cuộc sống chẳng lẽ không tin ai à
Lan rằng chị quá lo xa
Em nghĩ chị đã bi quan nhiều rồi
Chẳng lẽ trên cả cõi đời
Không còn tìm thấy được người tốt sao
Thuỷ rằng em tin lắm vào
Sau này sẽ khổ vướng vào cho coi
Chị dặn em chỉ thế thôi
Em giờ cũng hiểu biết rồi, tuỳ em
Thuỷ không có nói gì thêm
Cô gọi xe đến chở đồ rồi đi
Chiếc Rab chạy đến tức thì
Thuỷ rằng chào nhé, chị đi em à
Lan nhìn theo ngẩn người ra
Cô ngồi sụp xuống xót xa nỗi lòng.
Lan đứng dậy dọn lại phòng
Cô kiểm tra lại tiền trong túi mình
Cô thấy trong lòng buồn tênh
Số tiền ít ỏi còn trên triệu đồng
Lan chợt nhớ đến anh Công
Nhưng cô không biết tìm Công cách nào
Internet cô liền vào
Cô tìm xem có việc nào hay không
À đây rồi, phụ bán bông
Việc ngoài giờ có phụ cơm sáng chiều
Lan không một phút đăm chiêu
Cô quyết định phải đánh liều đến xin
Lan cảm thấy rất tự tin
Bởi việc phù hợp với mình quá đi
Cô ra tạp hoá tức thì
Cô mua đơn gấp xong ghi tên vào
Trời trưa nắng đã lên cao
Lan ghi chép địa chỉ vào sổ tay
Cô mang một đĩa trái cây
Trước bàn thờ Phật chắp tay khấn rằng
Con giờ gặp lúc khó khăn
Cầu Phật phù hộ việc làm hanh thông
Con nghèo chỉ có tấm lòng
Ơn trên chứng giám giúp con lần này
Khấn rồi, Lan phải đi ngay
Cô đón xe buýt đến nơi mình cần
Sài Gòn hè đến ve ngân
Hàng me, gốc phượng hoa tàn, lá bay
Học sinh hò hẹn vui chơi
Thầy, trò lưu luyến lắm lời chia tay
Lan nhìn đường phố mê say
Cô mơ ước sẽ có ngày thành công
Mong muốn lấy một tấm chồng
Chăm chỉ làm việc và không rượu chè
Nghĩ nhiều thiệt nhức đầu gê
Thình lình xe gé đến nơi lúc nào
Cô bước xuống xe đi vào
Cửa hàng sang trọng, muôn màu hoa tươi
Cô vào nhìn ngó ngược xuôi
Một anh bảo vệ đến nơi hỏi rằng
Cô em có việc gì chăng
Có phải là mối giao hàng hay không
Lan rằng em đến làm công
Tính là xin việc bán bông ấy mà
Bảo vệ rằng thiệt vậy à
Em chờ quản lý sẽ ra bây giờ
Bảo vệ liền bước trở vô
Anh ta đến gặp một cô chủ quầy
Rằng có cô gái đến đây
Định xin việc bán phụ quầy chị ơi
Chủ quầy nghe vậy trả lời
Rằng anh ra đó rồi mời vô đây
Bào vệ dẫn Lan đến quầy
Chị kia liền hỏi em đây tên gì
Mời em ngồi xuống ghế đi
Chúng ta trò chuyện có gì giúp nhau
Buổi đầu lạ trước, quen sau
Em cứ thoải mái nói mau xem nào
Lan rằng em vui biết bao
Em đến là tính xin vào bán bông
Em học còn vẫn chưa xong
Chẳng hay chị có vui lòng giúp cho
Chủ quầy rằng em khỏi lo
Công việc ở chỗ này đây nhẹ nhàng
Em chỉ có đứng bán hàng
Em cứ sắp xếp thời gian mà làm
Tụi chị có phụ cấp cơm
Tiền xăng đi lại nếu em giao hàng
Việc này không mấy khó khăn
Ba triệu một tháng, tăng ca thêm tiền
Lan nghe vậy, cô chịu liền
Cô mở túi xách trình liền hồ sơ
Chủ quầy xem qua giấy tờ
Chủ rằng em học vậy giờ làm sao
Liệu có phù hợp không nào
Thời gian bên chị gắt gao em à
Đúng giờ em phải lên ca
Nếu trễ một chút sẽ là trừ lương
Giờ giấc em học ở trường
Làm sao sắp xếp đảm đương việc này
Lan rằng em đã đến đây
Em đã sắp xếp chuyện này xong xuôi
Chỉ cần có việc làm thôi
Em hứa sẽ cố chị ơi giúp dùm
Chủ rằng cứ để chị xem
Bây giờ tôi sẽ chờ em một ngày
Hồ sơ cứ để ở đây
Em về sắp xếp rồi mai đến quầy
Vấn đề là như thế này
Em sẽ thử việc vài ngày xem sao
Lan rằng thật tuyệt biết bao
Cảm ơn chị đã nhận vào, không chê
Em xin phép chị đi về
Ngày mai em sẽ đến đây vào làm
Xin thưa chị, em tên Lan
Thông tin em đã điền trong giấy tờ
Chủ quầy rằng chị tên Mơ
Trưởng phòng nhân sự lo về nhân viên
Danh thiếp chị gửi cho em
Có gì liên lạc nhé em, chị chờ
Lan cảm ơn xong đi ra
Cô đón xe buýt về nhà nghỉ ngơi
Chiều hôm, cơn kéo đầy trời
Một cơn mưa tới ầm ầm gió giông
Lan ngồi im lặng trong phòng
Cô xem lịch học có trùng hay không
Cô vui hớn hở trong lòng
Bởi vì năm cuối nến không học nhiều
Đồng hồ chỉ bốn giờ chiều
Cô đi đổ nước vào siêu nấu mì
Thời gian chầm chậm trôi đi
Lan nằm xuống nghỉ, thả hồn lơ mơ
Cô nghĩ đến đứa em thơ
Ba bị tai nạn hiện giờ ra sao
Cô cầm điện thoại gọi mau
Rằng má, ba có chút nào đỡ chưa
Má rằng ba bị sơ sơ
Thuốc thang mấy bữa là ra viện rồi
Con yên tâm học đi thôi
Bây giờ năm cuối ra trường đó nghe
Lan rằng con hứa má nè
Con hứa cố gắng sẽ ra trường mà
Để còn phụ giúp nhà ta
Ba không sao hết vậy là yên tâm
Con đang đi xin việc làm
Chỗ này thích lắm, bán bông má à
Má rằng con sắp xếp nha
Thời gian phù hợp kẻo mà lôi thôi
Lan rằng dạ con biết rồi
Má tranh thủ việc nghỉ ngơi giữ mình
Mong ba mau khỏi bệnh tình
Để má đỡ phải gồng mình lo toan
Con tắt máy để đi ăn
Chúc ba và má của con khoẻ nhiều.
Công đi xe đạp buồn hiu
Anh ta còn rất là nhiều tờ rơi
Mưa lớn mù mịt đất trời
Công vào trú ở một nơi gầm cầu
Một vài ông cụ đang câu
Họ ngồi tụm lại với nhau chơi cờ
Mặc mưa, mặc gió nãy giờ
Mấy ông ấy vẫn làm ngơ cười đùa
Người Công ướt sũng nước mưa
Anh ta đang sợ tờ rơi còn nhiều
Vẻ mặt buồn thỉu buồn thui
Công lấy chai nước uống liều một hơi
Thân mình mệt mỏi rã rời
Anh ta ghé đến xem chơi đánh cờ
Một cụ râu tóc bạc phơ
Cụ hỏi Công biết chơi cờ hay không
Công rằng dạ biết thưa ông
Cụ rằng vậy cháu cùng ông chơi nào
Công chưa biết tính đi đâu
Anh ta ngồi xuống bắt đầu cùng chơi
Cụ già vui vẻ bèn cười
Rằng con quả thiệt là người thẳng ngay
Nhìn thế cờ con đánh ra đây
Không có thế hiểm nhưng hay khó phòng
Công rằng dạ cảm ơn ông
Con có mấy thế thuộc lòng mà thôi
Cụ khen con đã quá lời
Sao con dám sánh với người cao tay
Cụ rằng con đánh rất hay
Nhưng do con biết nương tay khiêm nhường
Công rằng con có mấy đường
Đánh lui đánh tới, ông nương tay rồi
Cảm ơn cụ mời con chơi
Con giờ xin phép đi thôi cụ à
Vì con nhà rất là xa
Con tránh mưa chút xíu là phải đi
Ông già nhìn Công cười khì
Rằng con bận việc thôi thì chia tay
Ông nhìn con có nét hay
Gương mặt sáng sủa, sau này thành danh
Tuy nhiên phải biết xạnh tranh
Cuộc đời không có hiền lành vậy đâu
Chẳng hay con hiện ở đâu
Khi nào rảnh rỗi gặp nhau chơi cờ
Công rằng con quê Cần Thơ
Sinh viên đại học xa nhà nhiều năm
Cuộc sống còn lắm khó khăn
Nên cũng chưa dám lơ là vui chơi
Ông già nghe vậy liền cười
Rằng ta sinh một kiếp người như nhau
Nhưng có kẻ nghèo người giàu
Tất cả đều được trời cao an bài
Mỗi người đều có biệt tài
Tuy nhiên định mệnh không ai thể lường
Chúc con mau chóng ra trường
Gặp nhiều thuận lợi trên đường công danh
Công rằng cảm tạ chân tình
Con sẽ cố gắng học hành cho xong
Con xin chào tạm biệt ông
Nói xong một tiếng là Công đi liền
Trên sông nước đã dâng lên
Lục bình từng mảng lênh đênh dập dềnh
Công đạp xe dọc bờ kênh
Anh ta dừng lại bên đèn giao thông
Tờ rơi Công cố phát xong
Chân tay bủn rủn vì lòng đói meo
Phát xong, Công đạp vèo vèo
Về đến nhà trọ, Công vào ăn cơm
Bụng no, tỉnh táo nhiều hơn
Công kiểm tra thấy tiền còn sáu trăm
Mệt mỏi, anh ta bèn nằm
Nghĩ ngợi về những tháng năm sau này
Hai lăm tuổi vẫn trắng tay
Mẹ đang bệnh nặng không ai họ hàng
Học hành còn vẫn dở dang
Nghĩ rồi nước mắt cứ dàn dụa ra
Hoàng hôn buông xuống đằng xa
Mưa lớn đã tạnh, người ta ra đường
Công nhớ hình bóng quê hương
Nhớ hình bóng mẹ mà thương vô cùng
Sau vài suy nghĩ lung tung
Công mở điện thoại gọi từng người quen
Ý định vay chút ít tiền
Công muốn thăm mẹ hỏi xem bệnh tình
Nhưng ai cũng thấy làm thinh
Công thất vọng quá, nghĩ mình vô duyên
Lăn qua, lăn lại ưu phiền
Công suy tính chuyện kiếm tiền nhiều hơn
Anh nhìn thao láo lên trần
Mệt quá nên đã dần dần thiếp đi
Ve sầu than thở não nề
Mưa lại rả rích kéo về cả đêm
Ngõ nhỏ èo uột ánh đèn
Bao nhiêu là những nỗi niềm không tên
Hôm sau, Lan diện đồ lên
Cô trang điểm nhẹ rồi lên chỗ làm
Bảo vệ không nhận ra Lan
Rằng cô đang có việc cần tìm sao
Lan rằng em chứ ai nào
Hôm qua em mới xin vào làm đây
Bảo vệ nhìn cô ngất ngây
Rằng em đẹp quá khiến đây hiểu lầm
Lan rằng anh thiệt vô tâm
Mới gặp mà đã nhìn lầm người ta
Em vào gặp chị Mơ nha
Anh nhắn giúp nhé rất là biết ơn
Bảo vệ rằng anh tên Sơn
Mai mốt em cứ gọi tên được rồi
Ghế đây em cứ việc ngồi
Anh nhắn chị ấy xong rồi em vô
Bảo vệ vào shop gặp Mơ
Rằng cô gái ấy muốn vô để làm
Mơ nghĩ ngay đó là Lan
Mơ rằng anh gọi đến bàn cho tôi
Bảo vệ ra chỗ Lan ngồi
Rằng Mơ ra biểu anh mời em vô
Lan cảm giác cũng hơi lo
Lần đầu nhận việc mà chưa hiểu gì
Cô liền khe khẽ bước đi
Mơ từ xa thấy tức thì gọi ngay
Lan à mời em vô đây
Hôm nay em đẹp hơn ngày hôm qua
Trang điểm nhìn khéo quá à
Em đã quyết định để mà làm chưa
Lan khép nép cúi đầu thưa
Rằng em đã quyết định vô để làm
Mơ rằng còn chuyện thời gian
Liệu em có chắc sẽ làm lâu không
Kẻo rồi lại sẽ mất công
Một vài ba bữa nản lòng nghỉ ngang
Lan thưa em nghĩ kỹ càng
Công việc đâu có dễ dàng kiếm đâu
Chỉ mong chị nhận em vào
Khó khăn đến mấy em đâu sợ gì
Mơ rằng vậy đến đây đi
Em cầm và đọc nội quy kỹ vào
Em xem không hợp chỗ nào
Chúng ta giải quyết thật mau việc này
Lan cầm tờ giấy trên tay
Cô nghĩ chấp nhận làm ngay cho rồi
Ý kiến để lắm lôi thôi
Kẻo bả lại nhận cho người khác vô
Lan rằng đã xem qua
Nội quy của shop chúng ta vậy rồi
Em chấp nhận hết chị ơi
Từ từ em sẽ quen thôi chị à
Mơ liền mở sổ sách ra
Rằng nay em chính thức là nhân viên
Chị nhận hồ sơ của em
Bắt đầu công việc của em thế này
Mơ dẫn Lan rảo quanh quầy
Rằng việc em nó ở đây thế này
Mơ chỉ dẫn rất mê say
Lan liền lấy cuốn sổ tay ghi vào
Mơ rằng em thấy thế nào
Có gì thắc mắc nói mau còn bàn
Lan rằng chị thật giỏi giang
Một mình quán xuyến cửa hàng lớn gê
Nãy giờ em đã lắng nghe
Em có ghi chép không hề lo ra
Cảm ơn chị nhận em nha
Em sẽ cố gắng để mà học thêm
Mơ rằng như vậy nhé em
Một tháng thử việc để xem thế nào
Vậy là Mơ nhận Lan vào
Từ đó Lan đã bắt đầu vui hơn
Cô không còn thấy cô đơn
Thu nhập tạm ổn khá hơn trước nhiều
Tiền bạc có chút chi tiêu
Lan làm tốt việc nên đều được khen
Cô tập cắm hoa mỗi đêm
Tay nghề cứ vậy tiến lên ngày ngày
Mơ thấy Lan rất khéo tay
Chị ta phụ cấp thêm này thêm kia
Một hôm trên lối đi về
Lan vào quán cóc bên lề nghỉ ngơi
Công ở đâu cũng đến nơi
Hôm nay anh ấy có người cùng theo
Trời chiều gió mát hiu hiu
Công vào trong quán gọi liền cà phê
Lan nhìn cô gái quen gê
Hoá ra là Thuỷ cùng quê với mình
Lan chào nhưng Thuỷ làm thinh
Cô ta lảng tránh cái nhìn của Lan
Công rằng có phải em Lan
Cách đây mấy tháng cũng ngang chỗ này
Lan rằng vâng đúng em đây
Lâu không có gặp dạo này anh sao
Công rằng anh vẫn lao đao
Má anh vừa mất không lâu em à
Bây giờ anh chẳng có nhà
Việc học dai dẳng chưa ra nổi trường
Thuỷ đây cũng rất đáng thương
Cô ấy thông cảm nên thường giúp anh
Lan rằng sao chị quen anh
Thiệt tình cờ quá chúng mình gặp nhau
Công rằng mọi chuyện kể sau
Anh cũng không biết nói sao bây giờ
Thuỷ rằng đời có ai ngờ
Chị xa em đến bây giờ gần năm
Chị đã lánh mặt biệt tăm
Tưởng sẽ không gặp lại em bao giờ
Cuộc sống cứ như giấc mơ
Anh Công với chị bây giờ ở chung
Anh ấy giúp chị hết lòng
Tụi chị nên nghĩa vợ chồng rồi em
Lan rằng sao chị lánh em
Ba má của chị hỏi em nhiều lần
Em nói chị gặp khó khăn
Bận bịu nhiều việc phải làm kiếm thêm
Thuỷ rằng chị cảm ơn em
Ba má chị có vô thăm em à
Xem như mọi chuyện vừa qua
Chị cảm nhận nó như là giấc mơ
Nhân duyên chẳng phải ngóng chờ
Định mệnh sắp xếp tình cờ gặp nhau.
Nguyễn Duy Sắc 2017
Lan đi tản bộ trên đường
Điện thoại liên tục đổ chuông ồn ào
Cô mở ra thử xem sao
Mẹ cô gọi đến thều thào nói ra
Rằng: Công trường báo về nhà
Ba con bị đá nó rơi trúng đầu
Tình hình chưa biết đến đâu
Má đang lo đến phát rầu con ơi!
Lan nghe mà thấy rụng rời
Tay chân bủn rủn, cả người nhũn ra
Lan là sinh viên xa nhà
Quê miền Bình Thuận rất là xa xôi
Nhà có hai chị em thôi
Má cô phụ việc ở ngoài nông trang
Công việc quá đỗi nhọc nhằn
Đồng lương ít ỏi, khó khăn chất chồng
Ba cô cũng cố gánh gồng
Phụ hồ nặng nhọc, tiền công rẻ bèo
Nhà khó lại gặp cái eo
Một lao động chính giờ vào nhà thương
Khổ lại thêm khổ nó vương
Lan buồn và lại càng thương ba mình
Cô không có nét đẹp xinh
Gái quê mộc mạc, tính tình thẳng ngay
Ba cô vướng phải nạn này
Rồi gia đình sống sao đây mai này
Một đứa em nhỏ lớp hai
Mẹ cô làm mướn cả ngày ở xa
Đầm đìa nước mắt chảy ra
Cô đi thất thểu tà tà bước chân
Mùa hè, đường phố nóng ran
Lá me tứ tán bay đầy lối đi
Lan cố trấn tĩnh mà đi
Cô ghé vào quán gọi ly nước liền
Một quán nước mía nghèo nàn
Nó nằm gọn lỏn chắn ngang vỉa hè
Cô nhìn xuôi ngược dòng xe
Trong lòng dự tính phải về chăm ba
Lan nhìn trời phía xa xa
Trong lòng cầu Phật độ ba an bình
Một xe đạp đến thình lình
Thanh niên cao ráo đến bên Lan ngồi
Anh ta đưa lá tờ rơi
Lan cầm lấy nó và ngồi đọc ngay
Cô xem rất kỹ mê say
Mong kiếm việc tốt đỡ ngày khó khăn
Xem xong, Lan vội quay sang
Lan rằng: Nhìn bạn chắc là sinh viên
Việc này chắc kiếm nhiều tiền
Bạn có thể giúp mình liền được không
Thanh niên nghe thế nói rằng
Việc này tạm bợ, tiền không có nhiều
Tui đi từ sáng đến chiều
Trăm ngàn là đã quá nhiều bạn ơi
Chỉ là cái việc tạm thời
Kiếm tiền xài đỡ quãng đời sinh viên
Lan rằng: Cô đang cần tiền
Cho nên miễn việc có tiền làm ngay
Việc này tui thấy cũng hay
Anh giúp tui nhé ngày mai làm liền
Tui cũng hiện là sinh viên
Học nghành Quản Trị Kinh Doanh bạn à
Thanh niên rằng: Thiệt vậy à
Tui hiện giờ cũng đang là sinh viên
Chuyên nghành là Marketing
Như vậy nghề của chúng mình liên quan
Lan rằng: Tui gọi là Lan
Hai hai tuổi đúng, Hồng Bàng sinh viên
Xin bạn cho tui biết tên
Nếu như mà bạn thấy phiền thì thôi
Thanh niên rằng: Công tên tôi
Hai mươi lăm tuổi, quê miền Cái Răng
Học hành có chút dở dang
Nợ môn nhiều quá nên trường còn thương
Lan rằng: Nợ môn bình thường
Học mà không nợ, ra trường nợ thêm
Cảm ơn anh cho biết tên
Hy vọng mình sẽ làm quen lâu dài
Điện thoại liền reo trên tay
Lan nhấc lấy mái xem ai gọi mình
Mẹ cô gọi đến báo tin
Rằng con đừng sợ tình hình hình của ba
Vết thương chỉ có trầy da
Bác sỹ khám sọ bảo là không sao
Con đừng lo để khổ vào
Mọi chuyện có má đã vào lo xong
Lan cảm thấy nhẹ cả lòng
Cô cảm ơn Phật mở lòng cứu sinh
Lan càng thêm có niềm tin
Cô trấn tĩnh lại và nhìn về công
Lan rằng: Anh ở xa không
Em và các bạn ở trong hẻm này
Chị em thuê trọ lâu nay
Từ khi em mới lên đây học hành
Công rằng: Vậy cũng giống anh
Anh cũng đang trọ ở quanh đây nè
Nói đến đó Công im re
Công im lặng ngó xa xa ngoài đường
Anh ta có lắm nỗi buồn
Ba thì mất sớm, mẹ đang bệnh tình
Nan y thập tử nhất sinh
Cuộc sống không biết tình hình ra sao
Công nghĩ xong chợt ngẹn ngào
Anh ta không muốn đổi trao thêm gì
Công lại lấy xe đạp đi
Lan chưa kịp nói câu gì tiếp theo
Đêm về, phố thị eo sèo
Lang thang những đứa trẻ nghèo ăn xin
Cô về phòng trọ của mình
Căn phòng chật chội, linh tinh là đồ
Hương Thuỷ đi về bước vô
Thuỷ rằng chị tính dọn vô gần trường
Ở đây không thuận tiện đường
Đi lại không dễ nên thường về khuya
Lan rằng sao chị lại đi
Em thấy đâu có xa gì lắm đâu
Thuỷ rằng em nói thế nào
Chỗ này phức tạp, người đâu lạ kỳ
Lan rằng bộ có chuyện gì
Sao mà chị lại tính đi ra ngoài
Em biết nương cậy nhờ ai
Chị em mình mấy năm trời có nhau
Thuỷ rằng đâu có gì nào
Chẳng qua sinh hoạt giá cao em à
Xăng lên, đường xá lại xa
Chị đi nhiều quá cho nên hụt tiền
Ai mà không muốn sống yên
Dọn lui dọn tới nó phiền cái thân
Lan cúi mặt, cô lầm lầm
Chắc em không tốt cho nên chị buồn
Chị em cùng học chung trường
Tụi mình tình cảm đồng hương mặn mà
Giờ chị tính dọn đi xa
Một mình em trả tiền nhà làm sao
Hương Thuỷ đến bên ngẹn ngào
Rằng chị không muốn xa nhau em à
Nhưng giờ đi lại quá xa
Chi phí lại cứ phát sinh ra nhiều
Thu nhập không đủ chi tiêu
Nên chị cảm thấy có nhiều khó khăn
Lan rằng vậy thôi khỏi bàn
Chị đi lo chuyện làm ăn của mình
Mong sao chị được an bình
Em sẽ cố gắng một mình tự lo
Thuỷ rằng em đã hiểu cho
Chị em chung sống trước giờ đã lâu
Xa em chị có vui đâu
Em ráng thu xếp cho sao chu toàn
Chị biết em rất chăm ngoan
Nhưng mà cuộc sống chỉ toàn điêu ngoa
Chị em mình quá thật thà
Em nên cảnh giác người ta lừa mình
Chị còn phải lo gia đình
Ba mẹ già yếu, bệnh tình liên miên
Chị ra tiết kiệm mớ tiền
Để giành phụ giúp ít tiền ra quê
Em thông cảm đừng trách nè
Em hiểu giùm nhé, ráng lo cho mình
Lan không nói, cô làm thinh
Cô đi lên gác một mình buồn so
Đêm hôm ấy, trời mưa to
Mái nhà dột nước, ướt đồ hết trơn
Lan chợt cảm thấy cô đơn
Cô nằm co quắp trong chăn sụt sùi
Hương Thuỷ cũng chẳng hề vui
Cô cứ bước tới bước lui dọn đồ
Quần áo vào va li to
Sách vở nhét hết ba lô gọn gàng
Thuỷ bước ra ngoài lan can
Cô nhìn theo ánh đèn vàng, suy tư
Cô không biết nói sao giờ
Bởi nếu vỡ lở chuyện này không hay
Một mối tình lắm chua cay
Thuỷ buồn vì bị bạn trai cô lừa
Gã hứa nhiều chuyện vu vơ
Thuỷ đã một phút dại khờ trao thân
Gã đi biệt tích biệt tăm
Cái thai trong bụng biết làm sao đây
Cô ngồi xuống, tối mặt mày
Cô hận mình đã quá ngây thơ mà
Cô nghĩ về mẹ với ba
Tự nhiên nước mắt chảy ra ào ào
Con tim liên tục nhói đau
Cô hồi tưởng lại buổi đầu mới quen
Anh ta phong độ lắm tiền
Ga lăng và lại rất hiền, đẹp trai
Mưa dầm thấm đất ngày dài
Biết bao những cảnh ngày ngày đón đưa
Khi du lịch ngắm cảnh chùa
Khi đi từ thiện giúp cho người nghèo
Thuỷ đã cảm mến rồi yêu
Bởi sự hào phóng biết chiều người ta
Cũng trong một chuyến đi xa
Hai người thuê một căn nhà ở chung
Nơi vắng vẻ giữa núi rừng
Đà Lạt chiều xuống, hàng thông rì rào
Những câu tình tứ ngọt ngào
Những lời đường mật rót vào tận tim
Cơn say tình ái đắm chìm
Thuỷ không kiểm soát nổi mình đam mê
Không gian lãng mạn bốn bề
Hiu hiu gió núi lạnh tê tái người
Mặt hồ phẳng lặng in trời
Cả hai đắm đuối quên đời hư không
Tình như ngọn gió bềnh bồng
Hai người nhiều cuộc phiêu bồng ngất ngây
Vũng Tàu đã trải nhiều ngày
Khách sạn sang trọng chăn dày, nệm êm
Càng nhớ, Thuỷ lại buồn thêm
Cô nhìn hoa ở bên thềm đang rơi
Thuỷ vào phòng xong cô ngồi
Nước mắt dàn dụa cứ rơi không ngừng
Cũng vừa lúc ấy sáng trưng
Thuỷ mệt, cô mới ngả lưng, thở dài
Cô nghĩ về chuyện tương lai
Rồi đây là những tháng ngày buồn đau
Lan thức dậy, cô chải đầu
Lan rằng sao chị lại rầu thế kia
Hay chị không lỡ ra đi
Chị còn có những chuyện gì phải không
Thuỷ giật mình, cô nén lòng
Thuỷ rằng mọi chuyện đã xong em à
Suốt đêm chị dọn đồ mà
Cho nên cảm giác hơi là mệt thôi
Em mua giúp chị gói xôi
Chị ăn lót dạ xong rồi đi ngay
Lan rửa mặt, mũi, chân, tay
Cô ra đầu ngõ mua hai gói liền
Xôi khúc với bánh bao chiên
Chị em vốn đã ăn quen món này
Thuỷ rằng nghe chị nói đây
Mai mốt em ở nơi đây một mình
Tránh mối quan hệ linh tinh
Nhất là facebook, lừa tình đầy ra
Chúng mình cảnh sống xa nhà
Nếu như buồn quá, em nên học bài
Hạn chế đi ra bên ngoài
Những hội này nọ mồi chài đừng nghe
Trong mối quan hệ bạn bè
Học chung một lớp mới là đáng thân
Kiếm tiền là việc rất cần
Tuy nhiên cẩn thận người ta dụ mình
Đời này không ai thật tình
Họ sống tất cả vì mình mà thôi
Mình nghèo hạn chế đua đòi
Mình theo không nổi với người ta đâu
Lan liền ngẫm nghĩ trong đầu
Không biết chị Thuỷ làm sao vậy nè
Tự nhiên nói chuyện thấy gê
Cuộc sống chẳng lẽ không tin ai à
Lan rằng chị quá lo xa
Em nghĩ chị đã bi quan nhiều rồi
Chẳng lẽ trên cả cõi đời
Không còn tìm thấy được người tốt sao
Thuỷ rằng em tin lắm vào
Sau này sẽ khổ vướng vào cho coi
Chị dặn em chỉ thế thôi
Em giờ cũng hiểu biết rồi, tuỳ em
Thuỷ không có nói gì thêm
Cô gọi xe đến chở đồ rồi đi
Chiếc Rab chạy đến tức thì
Thuỷ rằng chào nhé, chị đi em à
Lan nhìn theo ngẩn người ra
Cô ngồi sụp xuống xót xa nỗi lòng.
Lan đứng dậy dọn lại phòng
Cô kiểm tra lại tiền trong túi mình
Cô thấy trong lòng buồn tênh
Số tiền ít ỏi còn trên triệu đồng
Lan chợt nhớ đến anh Công
Nhưng cô không biết tìm Công cách nào
Internet cô liền vào
Cô tìm xem có việc nào hay không
À đây rồi, phụ bán bông
Việc ngoài giờ có phụ cơm sáng chiều
Lan không một phút đăm chiêu
Cô quyết định phải đánh liều đến xin
Lan cảm thấy rất tự tin
Bởi việc phù hợp với mình quá đi
Cô ra tạp hoá tức thì
Cô mua đơn gấp xong ghi tên vào
Trời trưa nắng đã lên cao
Lan ghi chép địa chỉ vào sổ tay
Cô mang một đĩa trái cây
Trước bàn thờ Phật chắp tay khấn rằng
Con giờ gặp lúc khó khăn
Cầu Phật phù hộ việc làm hanh thông
Con nghèo chỉ có tấm lòng
Ơn trên chứng giám giúp con lần này
Khấn rồi, Lan phải đi ngay
Cô đón xe buýt đến nơi mình cần
Sài Gòn hè đến ve ngân
Hàng me, gốc phượng hoa tàn, lá bay
Học sinh hò hẹn vui chơi
Thầy, trò lưu luyến lắm lời chia tay
Lan nhìn đường phố mê say
Cô mơ ước sẽ có ngày thành công
Mong muốn lấy một tấm chồng
Chăm chỉ làm việc và không rượu chè
Nghĩ nhiều thiệt nhức đầu gê
Thình lình xe gé đến nơi lúc nào
Cô bước xuống xe đi vào
Cửa hàng sang trọng, muôn màu hoa tươi
Cô vào nhìn ngó ngược xuôi
Một anh bảo vệ đến nơi hỏi rằng
Cô em có việc gì chăng
Có phải là mối giao hàng hay không
Lan rằng em đến làm công
Tính là xin việc bán bông ấy mà
Bảo vệ rằng thiệt vậy à
Em chờ quản lý sẽ ra bây giờ
Bảo vệ liền bước trở vô
Anh ta đến gặp một cô chủ quầy
Rằng có cô gái đến đây
Định xin việc bán phụ quầy chị ơi
Chủ quầy nghe vậy trả lời
Rằng anh ra đó rồi mời vô đây
Bào vệ dẫn Lan đến quầy
Chị kia liền hỏi em đây tên gì
Mời em ngồi xuống ghế đi
Chúng ta trò chuyện có gì giúp nhau
Buổi đầu lạ trước, quen sau
Em cứ thoải mái nói mau xem nào
Lan rằng em vui biết bao
Em đến là tính xin vào bán bông
Em học còn vẫn chưa xong
Chẳng hay chị có vui lòng giúp cho
Chủ quầy rằng em khỏi lo
Công việc ở chỗ này đây nhẹ nhàng
Em chỉ có đứng bán hàng
Em cứ sắp xếp thời gian mà làm
Tụi chị có phụ cấp cơm
Tiền xăng đi lại nếu em giao hàng
Việc này không mấy khó khăn
Ba triệu một tháng, tăng ca thêm tiền
Lan nghe vậy, cô chịu liền
Cô mở túi xách trình liền hồ sơ
Chủ quầy xem qua giấy tờ
Chủ rằng em học vậy giờ làm sao
Liệu có phù hợp không nào
Thời gian bên chị gắt gao em à
Đúng giờ em phải lên ca
Nếu trễ một chút sẽ là trừ lương
Giờ giấc em học ở trường
Làm sao sắp xếp đảm đương việc này
Lan rằng em đã đến đây
Em đã sắp xếp chuyện này xong xuôi
Chỉ cần có việc làm thôi
Em hứa sẽ cố chị ơi giúp dùm
Chủ rằng cứ để chị xem
Bây giờ tôi sẽ chờ em một ngày
Hồ sơ cứ để ở đây
Em về sắp xếp rồi mai đến quầy
Vấn đề là như thế này
Em sẽ thử việc vài ngày xem sao
Lan rằng thật tuyệt biết bao
Cảm ơn chị đã nhận vào, không chê
Em xin phép chị đi về
Ngày mai em sẽ đến đây vào làm
Xin thưa chị, em tên Lan
Thông tin em đã điền trong giấy tờ
Chủ quầy rằng chị tên Mơ
Trưởng phòng nhân sự lo về nhân viên
Danh thiếp chị gửi cho em
Có gì liên lạc nhé em, chị chờ
Lan cảm ơn xong đi ra
Cô đón xe buýt về nhà nghỉ ngơi
Chiều hôm, cơn kéo đầy trời
Một cơn mưa tới ầm ầm gió giông
Lan ngồi im lặng trong phòng
Cô xem lịch học có trùng hay không
Cô vui hớn hở trong lòng
Bởi vì năm cuối nến không học nhiều
Đồng hồ chỉ bốn giờ chiều
Cô đi đổ nước vào siêu nấu mì
Thời gian chầm chậm trôi đi
Lan nằm xuống nghỉ, thả hồn lơ mơ
Cô nghĩ đến đứa em thơ
Ba bị tai nạn hiện giờ ra sao
Cô cầm điện thoại gọi mau
Rằng má, ba có chút nào đỡ chưa
Má rằng ba bị sơ sơ
Thuốc thang mấy bữa là ra viện rồi
Con yên tâm học đi thôi
Bây giờ năm cuối ra trường đó nghe
Lan rằng con hứa má nè
Con hứa cố gắng sẽ ra trường mà
Để còn phụ giúp nhà ta
Ba không sao hết vậy là yên tâm
Con đang đi xin việc làm
Chỗ này thích lắm, bán bông má à
Má rằng con sắp xếp nha
Thời gian phù hợp kẻo mà lôi thôi
Lan rằng dạ con biết rồi
Má tranh thủ việc nghỉ ngơi giữ mình
Mong ba mau khỏi bệnh tình
Để má đỡ phải gồng mình lo toan
Con tắt máy để đi ăn
Chúc ba và má của con khoẻ nhiều.
Công đi xe đạp buồn hiu
Anh ta còn rất là nhiều tờ rơi
Mưa lớn mù mịt đất trời
Công vào trú ở một nơi gầm cầu
Một vài ông cụ đang câu
Họ ngồi tụm lại với nhau chơi cờ
Mặc mưa, mặc gió nãy giờ
Mấy ông ấy vẫn làm ngơ cười đùa
Người Công ướt sũng nước mưa
Anh ta đang sợ tờ rơi còn nhiều
Vẻ mặt buồn thỉu buồn thui
Công lấy chai nước uống liều một hơi
Thân mình mệt mỏi rã rời
Anh ta ghé đến xem chơi đánh cờ
Một cụ râu tóc bạc phơ
Cụ hỏi Công biết chơi cờ hay không
Công rằng dạ biết thưa ông
Cụ rằng vậy cháu cùng ông chơi nào
Công chưa biết tính đi đâu
Anh ta ngồi xuống bắt đầu cùng chơi
Cụ già vui vẻ bèn cười
Rằng con quả thiệt là người thẳng ngay
Nhìn thế cờ con đánh ra đây
Không có thế hiểm nhưng hay khó phòng
Công rằng dạ cảm ơn ông
Con có mấy thế thuộc lòng mà thôi
Cụ khen con đã quá lời
Sao con dám sánh với người cao tay
Cụ rằng con đánh rất hay
Nhưng do con biết nương tay khiêm nhường
Công rằng con có mấy đường
Đánh lui đánh tới, ông nương tay rồi
Cảm ơn cụ mời con chơi
Con giờ xin phép đi thôi cụ à
Vì con nhà rất là xa
Con tránh mưa chút xíu là phải đi
Ông già nhìn Công cười khì
Rằng con bận việc thôi thì chia tay
Ông nhìn con có nét hay
Gương mặt sáng sủa, sau này thành danh
Tuy nhiên phải biết xạnh tranh
Cuộc đời không có hiền lành vậy đâu
Chẳng hay con hiện ở đâu
Khi nào rảnh rỗi gặp nhau chơi cờ
Công rằng con quê Cần Thơ
Sinh viên đại học xa nhà nhiều năm
Cuộc sống còn lắm khó khăn
Nên cũng chưa dám lơ là vui chơi
Ông già nghe vậy liền cười
Rằng ta sinh một kiếp người như nhau
Nhưng có kẻ nghèo người giàu
Tất cả đều được trời cao an bài
Mỗi người đều có biệt tài
Tuy nhiên định mệnh không ai thể lường
Chúc con mau chóng ra trường
Gặp nhiều thuận lợi trên đường công danh
Công rằng cảm tạ chân tình
Con sẽ cố gắng học hành cho xong
Con xin chào tạm biệt ông
Nói xong một tiếng là Công đi liền
Trên sông nước đã dâng lên
Lục bình từng mảng lênh đênh dập dềnh
Công đạp xe dọc bờ kênh
Anh ta dừng lại bên đèn giao thông
Tờ rơi Công cố phát xong
Chân tay bủn rủn vì lòng đói meo
Phát xong, Công đạp vèo vèo
Về đến nhà trọ, Công vào ăn cơm
Bụng no, tỉnh táo nhiều hơn
Công kiểm tra thấy tiền còn sáu trăm
Mệt mỏi, anh ta bèn nằm
Nghĩ ngợi về những tháng năm sau này
Hai lăm tuổi vẫn trắng tay
Mẹ đang bệnh nặng không ai họ hàng
Học hành còn vẫn dở dang
Nghĩ rồi nước mắt cứ dàn dụa ra
Hoàng hôn buông xuống đằng xa
Mưa lớn đã tạnh, người ta ra đường
Công nhớ hình bóng quê hương
Nhớ hình bóng mẹ mà thương vô cùng
Sau vài suy nghĩ lung tung
Công mở điện thoại gọi từng người quen
Ý định vay chút ít tiền
Công muốn thăm mẹ hỏi xem bệnh tình
Nhưng ai cũng thấy làm thinh
Công thất vọng quá, nghĩ mình vô duyên
Lăn qua, lăn lại ưu phiền
Công suy tính chuyện kiếm tiền nhiều hơn
Anh nhìn thao láo lên trần
Mệt quá nên đã dần dần thiếp đi
Ve sầu than thở não nề
Mưa lại rả rích kéo về cả đêm
Ngõ nhỏ èo uột ánh đèn
Bao nhiêu là những nỗi niềm không tên
Hôm sau, Lan diện đồ lên
Cô trang điểm nhẹ rồi lên chỗ làm
Bảo vệ không nhận ra Lan
Rằng cô đang có việc cần tìm sao
Lan rằng em chứ ai nào
Hôm qua em mới xin vào làm đây
Bảo vệ nhìn cô ngất ngây
Rằng em đẹp quá khiến đây hiểu lầm
Lan rằng anh thiệt vô tâm
Mới gặp mà đã nhìn lầm người ta
Em vào gặp chị Mơ nha
Anh nhắn giúp nhé rất là biết ơn
Bảo vệ rằng anh tên Sơn
Mai mốt em cứ gọi tên được rồi
Ghế đây em cứ việc ngồi
Anh nhắn chị ấy xong rồi em vô
Bảo vệ vào shop gặp Mơ
Rằng cô gái ấy muốn vô để làm
Mơ nghĩ ngay đó là Lan
Mơ rằng anh gọi đến bàn cho tôi
Bảo vệ ra chỗ Lan ngồi
Rằng Mơ ra biểu anh mời em vô
Lan cảm giác cũng hơi lo
Lần đầu nhận việc mà chưa hiểu gì
Cô liền khe khẽ bước đi
Mơ từ xa thấy tức thì gọi ngay
Lan à mời em vô đây
Hôm nay em đẹp hơn ngày hôm qua
Trang điểm nhìn khéo quá à
Em đã quyết định để mà làm chưa
Lan khép nép cúi đầu thưa
Rằng em đã quyết định vô để làm
Mơ rằng còn chuyện thời gian
Liệu em có chắc sẽ làm lâu không
Kẻo rồi lại sẽ mất công
Một vài ba bữa nản lòng nghỉ ngang
Lan thưa em nghĩ kỹ càng
Công việc đâu có dễ dàng kiếm đâu
Chỉ mong chị nhận em vào
Khó khăn đến mấy em đâu sợ gì
Mơ rằng vậy đến đây đi
Em cầm và đọc nội quy kỹ vào
Em xem không hợp chỗ nào
Chúng ta giải quyết thật mau việc này
Lan cầm tờ giấy trên tay
Cô nghĩ chấp nhận làm ngay cho rồi
Ý kiến để lắm lôi thôi
Kẻo bả lại nhận cho người khác vô
Lan rằng đã xem qua
Nội quy của shop chúng ta vậy rồi
Em chấp nhận hết chị ơi
Từ từ em sẽ quen thôi chị à
Mơ liền mở sổ sách ra
Rằng nay em chính thức là nhân viên
Chị nhận hồ sơ của em
Bắt đầu công việc của em thế này
Mơ dẫn Lan rảo quanh quầy
Rằng việc em nó ở đây thế này
Mơ chỉ dẫn rất mê say
Lan liền lấy cuốn sổ tay ghi vào
Mơ rằng em thấy thế nào
Có gì thắc mắc nói mau còn bàn
Lan rằng chị thật giỏi giang
Một mình quán xuyến cửa hàng lớn gê
Nãy giờ em đã lắng nghe
Em có ghi chép không hề lo ra
Cảm ơn chị nhận em nha
Em sẽ cố gắng để mà học thêm
Mơ rằng như vậy nhé em
Một tháng thử việc để xem thế nào
Vậy là Mơ nhận Lan vào
Từ đó Lan đã bắt đầu vui hơn
Cô không còn thấy cô đơn
Thu nhập tạm ổn khá hơn trước nhiều
Tiền bạc có chút chi tiêu
Lan làm tốt việc nên đều được khen
Cô tập cắm hoa mỗi đêm
Tay nghề cứ vậy tiến lên ngày ngày
Mơ thấy Lan rất khéo tay
Chị ta phụ cấp thêm này thêm kia
Một hôm trên lối đi về
Lan vào quán cóc bên lề nghỉ ngơi
Công ở đâu cũng đến nơi
Hôm nay anh ấy có người cùng theo
Trời chiều gió mát hiu hiu
Công vào trong quán gọi liền cà phê
Lan nhìn cô gái quen gê
Hoá ra là Thuỷ cùng quê với mình
Lan chào nhưng Thuỷ làm thinh
Cô ta lảng tránh cái nhìn của Lan
Công rằng có phải em Lan
Cách đây mấy tháng cũng ngang chỗ này
Lan rằng vâng đúng em đây
Lâu không có gặp dạo này anh sao
Công rằng anh vẫn lao đao
Má anh vừa mất không lâu em à
Bây giờ anh chẳng có nhà
Việc học dai dẳng chưa ra nổi trường
Thuỷ đây cũng rất đáng thương
Cô ấy thông cảm nên thường giúp anh
Lan rằng sao chị quen anh
Thiệt tình cờ quá chúng mình gặp nhau
Công rằng mọi chuyện kể sau
Anh cũng không biết nói sao bây giờ
Thuỷ rằng đời có ai ngờ
Chị xa em đến bây giờ gần năm
Chị đã lánh mặt biệt tăm
Tưởng sẽ không gặp lại em bao giờ
Cuộc sống cứ như giấc mơ
Anh Công với chị bây giờ ở chung
Anh ấy giúp chị hết lòng
Tụi chị nên nghĩa vợ chồng rồi em
Lan rằng sao chị lánh em
Ba má của chị hỏi em nhiều lần
Em nói chị gặp khó khăn
Bận bịu nhiều việc phải làm kiếm thêm
Thuỷ rằng chị cảm ơn em
Ba má chị có vô thăm em à
Xem như mọi chuyện vừa qua
Chị cảm nhận nó như là giấc mơ
Nhân duyên chẳng phải ngóng chờ
Định mệnh sắp xếp tình cờ gặp nhau.
Nguyễn Duy Sắc 2017

Đăng nhận xét for "TRUYỆN THƠ: TÌNH CỜ"