ĐỒNG SÀNG DỊ MỘNG
ĐỒNG SÀNG DỊ MỘNG
Một anh thi sỹ mộng mơ
Muốn tìm cảm xúc làm thơ cho mình
Anh tìm những ảnh gái xinh
Bắt đầu tưởng tượng mối tình vu vơ
Sau khi tìm kiếm nhiều giờ
Anh cũng tìm thấy nàng thơ yêu kiều
Tâm trạng bắt đầu phiêu phiêu
Trong đầu cảm thấy tình yêu dâng trào
Hồn thơ bay bổng lên cao
Anh bắt đầu thả hồn vào cõi mơ
Nghĩ hoài vẫn chửa ra thơ
Anh ta khó chịu mặt đơ ỉu xìu
Đi qua đi lại buồn hiu
Trong người khó chịu vì thơ không về
Vần gieo nó cứ cà kê
Câu chữ nặng nề không có mùa xuân
Anh ta chỉnh lại áo quần
Trong miệng lẩm bẩm đôi lần: này em
Này em, rồi lại này em
Anh ta chưa biết này em cái gì
Anh uống ngụm nước tức thì
Miệng vẫn lải nhải cái gì này em
Thế là sặc nước tèm lem
Cả thân người bị ướt mèm hết trơn
Ai dè nước lại bôi trơn
Anh ta có trớn đọc liền một hơi
Này em anh sặc nước rồi
Anh sặc vì bởi bờ môi của nàng
Nước nó nhiễu hết tràn lan
Sao mà yêu thế hỡi nàng của anh
Thình lình cô vợ hỏi nhanh
Rằng em nào đó hỡi anh yêu à
Nhà thơ mới ngớ người ra
Nhưng đang cao hứng thế là tiếp câu
Rằng là không phải em đâu
Nàng ấy đang ở trong đầu của anh
Nhưng mà duyên nợ không thành
Vì em nên đã tan tành hết trơn
Đọc xong anh ấy hết hồn
Nghĩ mình nói hớ , tâm hồn hoang mang
Cô vợ vẫn rất nhẹ nhàng
Cô liền một mạch bước sang cạnh bàn
Cô nhìn máy tính trên bàn
Màn hình có ảnh một nàng rất xinh
Bắt đầu cảm thấy bực mình
Cô bê máy tính ngắm nhìn tới lui
Vẻ mặt ngắm nghía xăm soi
Cô cười một cái thế rồi nói ngay
Thì ra là bởi chuyện này
Hôm nay tôi mới được hay tỏ tường
Thơ thẩn với lại yêu đương
Vì tôi cản trở con đường hết trơn
Hôm nay tôi hiểu rõ hơn
Đúng là cô có đẹp hơn con này
Đồng sàng dị mộng là đây
Bây giờ cô sẽ biết tay tui nè
Cô vợ mỉm cười hề hề
Cô ném cái máy hướng về nhà thơ
Tan tành cả một trời thơ
Anh chồng từ đó hết thơ để làm.
Nguyễn Duy Sắc 2019
Một anh thi sỹ mộng mơ
Muốn tìm cảm xúc làm thơ cho mình
Anh tìm những ảnh gái xinh
Bắt đầu tưởng tượng mối tình vu vơ
Sau khi tìm kiếm nhiều giờ
Anh cũng tìm thấy nàng thơ yêu kiều
Tâm trạng bắt đầu phiêu phiêu
Trong đầu cảm thấy tình yêu dâng trào
Hồn thơ bay bổng lên cao
Anh bắt đầu thả hồn vào cõi mơ
Nghĩ hoài vẫn chửa ra thơ
Anh ta khó chịu mặt đơ ỉu xìu
Đi qua đi lại buồn hiu
Trong người khó chịu vì thơ không về
Vần gieo nó cứ cà kê
Câu chữ nặng nề không có mùa xuân
Anh ta chỉnh lại áo quần
Trong miệng lẩm bẩm đôi lần: này em
Này em, rồi lại này em
Anh ta chưa biết này em cái gì
Anh uống ngụm nước tức thì
Miệng vẫn lải nhải cái gì này em
Thế là sặc nước tèm lem
Cả thân người bị ướt mèm hết trơn
Ai dè nước lại bôi trơn
Anh ta có trớn đọc liền một hơi
Này em anh sặc nước rồi
Anh sặc vì bởi bờ môi của nàng
Nước nó nhiễu hết tràn lan
Sao mà yêu thế hỡi nàng của anh
Thình lình cô vợ hỏi nhanh
Rằng em nào đó hỡi anh yêu à
Nhà thơ mới ngớ người ra
Nhưng đang cao hứng thế là tiếp câu
Rằng là không phải em đâu
Nàng ấy đang ở trong đầu của anh
Nhưng mà duyên nợ không thành
Vì em nên đã tan tành hết trơn
Đọc xong anh ấy hết hồn
Nghĩ mình nói hớ , tâm hồn hoang mang
Cô vợ vẫn rất nhẹ nhàng
Cô liền một mạch bước sang cạnh bàn
Cô nhìn máy tính trên bàn
Màn hình có ảnh một nàng rất xinh
Bắt đầu cảm thấy bực mình
Cô bê máy tính ngắm nhìn tới lui
Vẻ mặt ngắm nghía xăm soi
Cô cười một cái thế rồi nói ngay
Thì ra là bởi chuyện này
Hôm nay tôi mới được hay tỏ tường
Thơ thẩn với lại yêu đương
Vì tôi cản trở con đường hết trơn
Hôm nay tôi hiểu rõ hơn
Đúng là cô có đẹp hơn con này
Đồng sàng dị mộng là đây
Bây giờ cô sẽ biết tay tui nè
Cô vợ mỉm cười hề hề
Cô ném cái máy hướng về nhà thơ
Tan tành cả một trời thơ
Anh chồng từ đó hết thơ để làm.
Nguyễn Duy Sắc 2019

Đăng nhận xét for "ĐỒNG SÀNG DỊ MỘNG"