Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT
Thơ Duy Sắc

Sương chiều buông mảng mảng
Trắng toát một khoảng trời
Núi buồn loang tím ngắt
Mây nào có muốn trôi

Hàng thông xanh già cỗi
Thân xù xì vết nhăn
Than van tàn lá rụng
Đám gỗ mùn đầy giun

Chẳng tiếng chim nào hót
Phong lan rũ cánh buồn
Nắng tuôn màu vàng chua
Gió lạnh buốt tim người

Đà Lạt nhìn phát chán
Âm u nóc nhà thờ
Nhạc Trịnh rên rỉ mãi
Đời một cõi đi về

Mà mình về đâu nhỉ
Đi mệt hết cả người
Đường dốc quanh co thế
Biết lối nào để đi

Phố chợ câu đổi chác
Tiền mua bán tình người
Vườn nhà em hoa nở
Có lối nào cho tôi

Tự nhiên mưa đổ xuống
Phố núi buồn làm sao
Chiếc áo len em tặng
Nó không đủ ấm người

Em và tôi là ai
Chúng mình sao lại gặp
Hôm nay tôi nhìn mưa
Em giờ ở nơi nào

Nhớ lúc bên ánh lửa
Tình em ấm đôi tay
Đôi mắt em hy vọng
Một mối tình đắm say

Chiều nay Đà Lạt lạnh
Tôi lang thang bờ hồ
Mưa ướt hết đầu tóc
Ngẹn ngào những câu thơ

Mấy mùa lễ hội trước
Ta cùng ngắm hoa đào
Em thích lan hồ điệp
Tôi mê mẩn địa lan

Em chụp rất nhiều ảnh
Những khoảnh khắc yêu thương
Kỷ niệm mình lưu lại
Ảnh bây giờ còn không

Chắc ảnh đã cũ hết
Em cũng vất đi rồi
Nó đáng gì mà giữ
Phút bồng bột ngây thơ

Anh còn một mớ thơ
Anh viết về hai đứa
Mỗi khi anh đọc lại
Mình lại khóc vu vơ

Nhiều khi lòng tự nhủ
Thơ thẩn để được gì
Tình xưa đâu còn nữa
Chi bằng xóa hết đi

Nhưng mà anh không xóa
Anh viết thơ về em
Xóa là anh bội bạc
Anh từng hứa yêu em

Đà Lạt vẫn như thế
Sương núi với mưa rừng
Mấy dinh thự mốc meo
Chỉ con người là khác

Mưa chiều như màn bạc
Nó phủ trắng lối mòn
Đường xưa ta cùng bước
Anh bây giờ cô liêu

Thế đó sáng rồi chiều
Đời qua nhanh tàn nhẫn
Anh nhìn mưa rồi ngẫm
Ta như sương khói bay

Cô đơn quá chiều nay
Mà cô đơn cũng phải
Chắc bởi mình ích kỷ
Nên cuộc đời đắng cay

2006

Đăng nhận xét for "MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT"