MỘNG MỊ
MỘNG MỊ
Thơ Hoa Phượng Đỏ
Đêm điên dại trùm lên mọi thứ
Bóng tối như nuốt trửng kiếp người
Không gian không tiếng nói cười
Trên bàn một lọ hoa tươi đã tàn
Hoa vừa mới khoe khoang hương sắc
Nụ cười em còn sáng hôm nay
Thế mà mình đã chia tay
Chuyện tình chỉ có một ngày là tan
Em trách anh cả ngày mộng mị
Không làm gì lo nổi bản thân
Thế nên em đã không cần
Em đi chẳng chút phân vân trong lòng
Anh biết mình thế nào rất rõ
Em hiểu cho là hạnh phúc rồi
Còn em không hiểu thì thôi
Anh vẫn không đổi tính mình được đâu
Dẫu biết thế là mình ích kỷ
Nhưng đời kia ai cũng thế mà
Còn quyền lợi, còn chúng ta
Lợi ích khi hết chia xa là thường
Không có em, anh buồn nhiều lắm
Buồn vì anh vốn rất thương em
Cho nên anh chẳng trách em
Buồn mình thương quá nên em xem thường.
Thơ Hoa Phượng Đỏ
Đêm điên dại trùm lên mọi thứ
Bóng tối như nuốt trửng kiếp người
Không gian không tiếng nói cười
Trên bàn một lọ hoa tươi đã tàn
Hoa vừa mới khoe khoang hương sắc
Nụ cười em còn sáng hôm nay
Thế mà mình đã chia tay
Chuyện tình chỉ có một ngày là tan
Em trách anh cả ngày mộng mị
Không làm gì lo nổi bản thân
Thế nên em đã không cần
Em đi chẳng chút phân vân trong lòng
Anh biết mình thế nào rất rõ
Em hiểu cho là hạnh phúc rồi
Còn em không hiểu thì thôi
Anh vẫn không đổi tính mình được đâu
Dẫu biết thế là mình ích kỷ
Nhưng đời kia ai cũng thế mà
Còn quyền lợi, còn chúng ta
Lợi ích khi hết chia xa là thường
Không có em, anh buồn nhiều lắm
Buồn vì anh vốn rất thương em
Cho nên anh chẳng trách em
Buồn mình thương quá nên em xem thường.

Đăng nhận xét for "MỘNG MỊ"