Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

LÊ NGỌC HÂN TIỄN NGUYỄN HUỆ

LÊ NGỌC HÂN TIỄN NGUYỄN HUỆ
Thơ Duy Sắc 2003

Bắc Hà cấp báo hung tin
Quân Thanh đã kéo đại binh sang rồi
Vua Lê quay lại giữ ngôi
Sơn Hà, Xã Tắc đến hồi lâm nguy
Giặc tràn ngập khắp biên thuỳ
Nhân dân khổ luỵ cảnh đời lầm than
Ruộng vườn, nhà cửa nát tan
Chia ly, cách trở chứa chan lệ sầu
Đại Việt cương thổ còn đâu
Chẳng lẽ ta lại cúi đầu hay sao
Chàng ơi định liệu thế nào
Chiêu Thống vô đạo thật buồn biết bao
Mặc dù chung giọt máu đào
Nhưng mà thiếp chẳng thể nào thứ tha
Bên nợ nước, phía tình nhà
Thiếp chỉ thân phận đàn bà nhỏ nhoi
Nàng quả nhiên thật rạch ròi
Anh thư liệt nữ hiếm hoi ở đời
Chuyện này chắc bởi ý trời
Khí số Đại Việt đến thời đổi ngôi
Nhà Lê đã quá lâu rồi
Diệt vong vì bọn vua tôi hàng thần
Ta nguyện cứu nước cứu dân
Bắc tiến đánh bọn hoàng thân yếu hèn
Dẹp tan quân Mãn một phen
Thăng Long ta hẹn gặp vào đầu xuân
Thưa cùng với lại phu quân
Thiếp đây chỉ khách hồng quần nữ nhi
Việc quân nào có biết chi
Hôm nay thiếp tiễn chàng đi sa trường
Một lời gửi gắm yêu thương
Một lời cầu chúc lên đường thành công
Một lời tạ lỗi núi sông
Vì cháu thiếp đã sống không biết điều
Một lời tạ lỗi Lê triều
Vì thân con gái phải yêu chồng mình
Nàng ơi nàng rất thông minh
Nhi nữ thường tình nhưng chí hùng anh
Ta nguyện chí lớn sẽ thành
Ta nguyện một trận quyết giành non sông
Tây Sơn áo vải cờ hồng
Nguyễn Huệ ta vốn đã không sợ gì
Mãn Thanh nào có đáng chi
Một trận ta sẽ đuổi đi nhẹ nhàng
Chỉ lo cho nỗi buồn nàng
Phòng không trong lúc đông đang cuối mùa
Giấc nồng sợ tiếng gươm khua
Chiều hôm lắm tiếng chuông chùa bi ai
Đời ta chinh chiến miệt mài
Tri âm chưa có một ai như nàng
Trước kẻ thù ta hiên ngang
Nhưng đứng trước nàng ta lại bất an
Chàng sao thế, đừng thở than
Việc quân với thiếp nào liên can gì
Chàng hãy vững chí mà đi
Đừng vì một kẻ nữ nhi mà buồn
Sao chàng để nước mắt tuôn
Chàng có thể nói ngọn nguồn được không
Tạ ơn nàng đã thương chồng
Ta đi ra đất Thăng Long lần này
Vô tình gươm giáo trong tay
Cháu nàng mà lỡ chẳng may không còn
Liệu nàng có hận ta không
Mặc dù ta nghĩa vợ chồng bấy lâu
Chàng ơi chớ có u sầu
Thiếp là phận gái nào đâu sá gì
Vì nghĩa lớn, chàng phải đi
Cháu thiếp dù gì cũng bán quê hương
Lòng dân đã rất chán chường
Hoàng Lê đã mất ngôi vương lâu rồi
Chàng mau chuẩn bị đi thôi
Trời sắp sáng rồi quân sỹ đang mong
Cảm ơn nàng đã tỏ lòng
Ta giờ hiểu được đục trong cả rồi
Hứa với nàng sẽ nhanh thôi
Xuân này ta rước nàng hồi cố hương.

Đăng nhận xét for "LÊ NGỌC HÂN TIỄN NGUYỄN HUỆ"