KHÔNG LỜI
MIÊN MAN
Hoa Phượng Đỏ
Mộng mơ thế mãi chỉ khổ đời
Mê mải làm chi mấy thú chơi
Mù mờ không biết đâu lối rẽ
Mải miết than van trách tại trời
Mụ mị tinh thần nên hoạ tới
Miên man tính những chuyện xa vời
Mệt mỏi cả người chưa dừng lại
May mắn đâu mà đến cho xơi
Mong muốn thành công ai chẳng đợi
Mất mát không chi lấy đâu lời
Mỏi mòn bòn rút từ người khác
Mỡ màng đâu dễ có của rơi
Minh mẫn tâm tư sẽ sáng ngời
Mặn mà tình nghĩa bạn đến mời
Mênh mông cơ hội chờ phía trước
Mệt mỏi không còn chỉ thảnh thơi.
ĐIÊN ĐẢO
Hoa Phượng Đỏ
Đã đành đời nó bạc như vôi
Đấu đá chi thêm chỉ hoá tồi
Đảm đương không nổi nên từ bỏ
Đa đoan sẽ vướng lắm lôi thôi
Điềm đạm nghĩ suy, bỏ cái tôi
Đĩnh đạc tác phong, đức vun bồi
Đàng điếm càng nhiều càng lắm hoạ
Điên đảo cũng vì mấy nắm xôi
Đành đoạn cố tham nên nóng vội
Đau đầu toan tính giữ chỗ ngồi
Đắm đuối si mê đường danh lợi
Đích đến tưởng như nắm được rồi
Đớn đau thất bại, chưa thấy tội
Đùng đùng tức khí cãi nước đôi
Đâu được dễ dàng mơ với mộng
Định đoạt bở trời hết thảy thôi.
BỪA BÃI
Hoa Phượng Đỏ
Bừa bãi không màng đến cái chi
Bỏ bê mọi thứ chẳng biết gì
Bay bổng tâm hồn ngồi ra vẻ
Bướng bỉnh vẫn chưa sửa đổi đi
Bè bạn chê bai, mọi người khi
Buồn bã vì tình cảnh chia ly
Bậy bạ nghĩ toàn điều vớ vẩn
Bề bộn đa đoan vẫn cố lỳ
Bõ bèn nhặt nhạnh, tính cầu kỳ
Bẽ bàng hụt hẫng những sân si
Bồng bềnh cố mộng thêm tí nữa
Bưng bít sợ người biết tự ti
Bồng bột tỏ ra mình bất trị
Bọt bèo mà cứ ngỡ tinh vi
Bê bối nên không hề khá nổi
Bao biện càng thêm bị người đì.
LẦM LẠC
Hoa Phượng Đỏ
Lầm lạc sai đường biết trách ai
Lu loa bào chữa tỏ vẻ tài
Lếu láo làm như mình trong sáng
Lươn lẹo không chừa tật ba gai
Lầm lỳ cố chấp chẳng sửa sai
Lồng lộn tức điên những đêm dài
Loè loẹt để che đi cái xấu
Lạnh lùng trơ mặt chẳng sợ ai
Liều lĩnh thành ra càng nghĩ dại
Lấp liếm để người khỏi chê bai
Láu liên cái miệng hay bào chữa
Lộ liễu khoe khoang nổ inh tai
Lắm lời không biết nghe lẽ phải
Luồn lách đủ đường để sống dai
Lê la thế mãi không bến đỗ
Lở lói tâm hồn, huỷ tương lai.
TÙ TÚNG
Hoa Phượng Đỏ
Tù túng làm cho dạ hẹp hòi
Tán tận lương tâm cố đua đòi
Tả tơi thất bại giờ ngồi khóc
Tu tỉnh lại mình để thử coi
Tàn tạ cái thân bởi vĩnh vòi
Tan tác bao phen lại cố ngoi
Te tua hết thảy chưa bỏ cuộc
Tức tưởi đành ngồi tự mình soi
Tồi tệ thành ra chẳng rạch ròi
Tiêu tan cũng bởi thích loi choi
Tâm tư càng lúc càng rối rắm
Tiều tuỵ nên mang cái xác còi
Tê tái vì người chẳng mặn mòi
Tối tăm suy nghĩ tính nhỏ nhoi
Tu tỉnh để cho hồn trong sáng
Tiến tới chờ cơ hội hiếm hoi.
NGOE NGUẨY
Hoa Phượng Đỏ
Ngoe nguẩy tí cho để vui mà
Ngoằn ngoèo nhiều quá sẽ càng xa
Ngắn ngủi chốc thì mau chán lắm
Ngột ngạt chỉ làm mệt người ta
Ngu ngơ cố đậy những đường tà
Ngốc ngếch giả vờ dụ người ta
Ngỡ ngàng khi bị người phát hiện
Ngại ngùng chi nữa bở do ta
Ngổ ngáo ganh đua nữa chi mà
Ngấm ngầm tính toán chuyện xấu xa
Ngông ngênh ngỡ tưởng không ai biết
Ngoan ngoãn để người khỏi lánh xa
Ngán ngẩm làm chi chuyện ấy mà
Ngốc ngếch sao không nghĩ sớm ra
Ngẫm nghĩ cố ngồi mà suy xét
Ngang ngược nên đời lắm phong ba.
Hoa Phượng Đỏ
Mộng mơ thế mãi chỉ khổ đời
Mê mải làm chi mấy thú chơi
Mù mờ không biết đâu lối rẽ
Mải miết than van trách tại trời
Mụ mị tinh thần nên hoạ tới
Miên man tính những chuyện xa vời
Mệt mỏi cả người chưa dừng lại
May mắn đâu mà đến cho xơi
Mong muốn thành công ai chẳng đợi
Mất mát không chi lấy đâu lời
Mỏi mòn bòn rút từ người khác
Mỡ màng đâu dễ có của rơi
Minh mẫn tâm tư sẽ sáng ngời
Mặn mà tình nghĩa bạn đến mời
Mênh mông cơ hội chờ phía trước
Mệt mỏi không còn chỉ thảnh thơi.
ĐIÊN ĐẢO
Hoa Phượng Đỏ
Đã đành đời nó bạc như vôi
Đấu đá chi thêm chỉ hoá tồi
Đảm đương không nổi nên từ bỏ
Đa đoan sẽ vướng lắm lôi thôi
Điềm đạm nghĩ suy, bỏ cái tôi
Đĩnh đạc tác phong, đức vun bồi
Đàng điếm càng nhiều càng lắm hoạ
Điên đảo cũng vì mấy nắm xôi
Đành đoạn cố tham nên nóng vội
Đau đầu toan tính giữ chỗ ngồi
Đắm đuối si mê đường danh lợi
Đích đến tưởng như nắm được rồi
Đớn đau thất bại, chưa thấy tội
Đùng đùng tức khí cãi nước đôi
Đâu được dễ dàng mơ với mộng
Định đoạt bở trời hết thảy thôi.
BỪA BÃI
Hoa Phượng Đỏ
Bừa bãi không màng đến cái chi
Bỏ bê mọi thứ chẳng biết gì
Bay bổng tâm hồn ngồi ra vẻ
Bướng bỉnh vẫn chưa sửa đổi đi
Bè bạn chê bai, mọi người khi
Buồn bã vì tình cảnh chia ly
Bậy bạ nghĩ toàn điều vớ vẩn
Bề bộn đa đoan vẫn cố lỳ
Bõ bèn nhặt nhạnh, tính cầu kỳ
Bẽ bàng hụt hẫng những sân si
Bồng bềnh cố mộng thêm tí nữa
Bưng bít sợ người biết tự ti
Bồng bột tỏ ra mình bất trị
Bọt bèo mà cứ ngỡ tinh vi
Bê bối nên không hề khá nổi
Bao biện càng thêm bị người đì.
LẦM LẠC
Hoa Phượng Đỏ
Lầm lạc sai đường biết trách ai
Lu loa bào chữa tỏ vẻ tài
Lếu láo làm như mình trong sáng
Lươn lẹo không chừa tật ba gai
Lầm lỳ cố chấp chẳng sửa sai
Lồng lộn tức điên những đêm dài
Loè loẹt để che đi cái xấu
Lạnh lùng trơ mặt chẳng sợ ai
Liều lĩnh thành ra càng nghĩ dại
Lấp liếm để người khỏi chê bai
Láu liên cái miệng hay bào chữa
Lộ liễu khoe khoang nổ inh tai
Lắm lời không biết nghe lẽ phải
Luồn lách đủ đường để sống dai
Lê la thế mãi không bến đỗ
Lở lói tâm hồn, huỷ tương lai.
TÙ TÚNG
Hoa Phượng Đỏ
Tù túng làm cho dạ hẹp hòi
Tán tận lương tâm cố đua đòi
Tả tơi thất bại giờ ngồi khóc
Tu tỉnh lại mình để thử coi
Tàn tạ cái thân bởi vĩnh vòi
Tan tác bao phen lại cố ngoi
Te tua hết thảy chưa bỏ cuộc
Tức tưởi đành ngồi tự mình soi
Tồi tệ thành ra chẳng rạch ròi
Tiêu tan cũng bởi thích loi choi
Tâm tư càng lúc càng rối rắm
Tiều tuỵ nên mang cái xác còi
Tê tái vì người chẳng mặn mòi
Tối tăm suy nghĩ tính nhỏ nhoi
Tu tỉnh để cho hồn trong sáng
Tiến tới chờ cơ hội hiếm hoi.
NGOE NGUẨY
Hoa Phượng Đỏ
Ngoe nguẩy tí cho để vui mà
Ngoằn ngoèo nhiều quá sẽ càng xa
Ngắn ngủi chốc thì mau chán lắm
Ngột ngạt chỉ làm mệt người ta
Ngu ngơ cố đậy những đường tà
Ngốc ngếch giả vờ dụ người ta
Ngỡ ngàng khi bị người phát hiện
Ngại ngùng chi nữa bở do ta
Ngổ ngáo ganh đua nữa chi mà
Ngấm ngầm tính toán chuyện xấu xa
Ngông ngênh ngỡ tưởng không ai biết
Ngoan ngoãn để người khỏi lánh xa
Ngán ngẩm làm chi chuyện ấy mà
Ngốc ngếch sao không nghĩ sớm ra
Ngẫm nghĩ cố ngồi mà suy xét
Ngang ngược nên đời lắm phong ba.

Đăng nhận xét for "KHÔNG LỜI"