KHOẢNG TRỜI HOANG VU
KHOẢNG TRỜI HOANG VU
Thơ Duy Sắc 2010
Mênh mông khoảng trời buồn
Hoang vu chiều hoàng hôn
Còi tầm nghe mệt lả
Bước chân người dập dồn
Thành phố chiều vội vã
Dòng người tua tủa ra
Anh đứng chờ em mãi
Chỉ thấy lòng xót xa
Xe cộ đi rất mải
Tiếng còi bấm inh tai
Người ta bon chen thế
Đường đi chẳng nhường ai
Dòng sông dài lê thê
Nước ra nước lại về
Đám lục bình ngơ ngác
Mặc sóng đánh tứ bề
Nắng chiều vương lác đác
Hàng me ru ngơ ngác
Tàu phơi màu rỉ hoen
Trời kia như muốn bạc
Đôi học sinh e thẹn
Nụ cười giòn hồn nhiên
Trinh nguyên tà áo trắng
Giấc mơ tình dâng lên
Em sao hoài im lặng
Anh thơ thẩn lang thang
Hoang vu chiều bến cảng
Nụ cười anh bẽ bàng.
Thơ Duy Sắc 2010
Mênh mông khoảng trời buồn
Hoang vu chiều hoàng hôn
Còi tầm nghe mệt lả
Bước chân người dập dồn
Thành phố chiều vội vã
Dòng người tua tủa ra
Anh đứng chờ em mãi
Chỉ thấy lòng xót xa
Xe cộ đi rất mải
Tiếng còi bấm inh tai
Người ta bon chen thế
Đường đi chẳng nhường ai
Dòng sông dài lê thê
Nước ra nước lại về
Đám lục bình ngơ ngác
Mặc sóng đánh tứ bề
Nắng chiều vương lác đác
Hàng me ru ngơ ngác
Tàu phơi màu rỉ hoen
Trời kia như muốn bạc
Đôi học sinh e thẹn
Nụ cười giòn hồn nhiên
Trinh nguyên tà áo trắng
Giấc mơ tình dâng lên
Em sao hoài im lặng
Anh thơ thẩn lang thang
Hoang vu chiều bến cảng
Nụ cười anh bẽ bàng.

Đăng nhận xét for "KHOẢNG TRỜI HOANG VU"