HẬN NGƯỜI YÊU
HẬN NGƯỜI YÊU
Thơ Duy Sắc
Cô ấy chê tôi nghèo
Xe tôi cũ mốc meo
Mặt khờ như thằng ngố
Nhưng tôi vẫn cứ theo
Chai mặt và cứ liều
Trái tim em đã hiểu
Tình tưởng như đã chín
Tôi mơ mộng càng nhiều
Hai đứa vui vẻ lắm
Hò hẹn mỗi buổi chiều
Hàng kem, hàng chè Thái
Lúc nào em cũng cười
Tôi hỏi em vài lời
Rằng em có yêu tôi
Em không nói chỉ cười
Tôi nghĩ hoài không hiểu
Một hôm em gửi thư
Rằng em tội anh quá
Đi chơi cho em vui
Không yêu đương gì cả
Tôi nghe xong tá hỏa
Buồn luôn cả một tuần
Khóc sướt mướt ướt gối
Tự thấy mình chơi vơi
Vậy là em khinh tôi
Được rồi, thôi được rồi
Em nhớ gì em nói
Rồi em hối hận thôi
Nhiều năm sau cố gắng
Tôi vẫn cứ tay trắng
Tôi ngồi suy nghĩ lại
Em bỏ quá đúng rồi.
2006
Thơ Duy Sắc
Cô ấy chê tôi nghèo
Xe tôi cũ mốc meo
Mặt khờ như thằng ngố
Nhưng tôi vẫn cứ theo
Chai mặt và cứ liều
Trái tim em đã hiểu
Tình tưởng như đã chín
Tôi mơ mộng càng nhiều
Hai đứa vui vẻ lắm
Hò hẹn mỗi buổi chiều
Hàng kem, hàng chè Thái
Lúc nào em cũng cười
Tôi hỏi em vài lời
Rằng em có yêu tôi
Em không nói chỉ cười
Tôi nghĩ hoài không hiểu
Một hôm em gửi thư
Rằng em tội anh quá
Đi chơi cho em vui
Không yêu đương gì cả
Tôi nghe xong tá hỏa
Buồn luôn cả một tuần
Khóc sướt mướt ướt gối
Tự thấy mình chơi vơi
Vậy là em khinh tôi
Được rồi, thôi được rồi
Em nhớ gì em nói
Rồi em hối hận thôi
Nhiều năm sau cố gắng
Tôi vẫn cứ tay trắng
Tôi ngồi suy nghĩ lại
Em bỏ quá đúng rồi.
2006

Đăng nhận xét for "HẬN NGƯỜI YÊU"