CÒN KHÔNG?
CÒN KHÔNG?
Thơ Duy Sắc
Còn không cái nghĩa tình
Trên dòng đời nhục, vinh
Bát cơm nào cũng sạn
Chén rượu nào phiêu linh
Oán ân dùng mua bán
Yêu đương chỉ than van
Nụ cười đâu hạnh phúc
Nước mắt đời chứa chan
Bến nào trong rồi đục
Cây cao cũng sẽ mục
Sông nước lớn lại ròng
Tâm hồn người vón cục
Thịnh, suy rồi diệt vong
Lịch sử mãi lòng vòng
Kiếp người cơn gió thoảng
Lợi danh nào để mong
Có gì để khoe khoang
Vài dĩ vãng huy hoàng
Hào nhoáng tia sáng nhỏ
Tắt lịm mấy hôn hoàng
Vay, trả diễn lắm trò
Phế tích còn ở đó
Gió mưa tàn phá hết
Than van mãi câu hò
Bon chen nhiều chỉ mệt
Khổ đau không lúc kết
Không còn tình đồng loại
Loài người rồi chấm hết.
Thơ Duy Sắc
Còn không cái nghĩa tình
Trên dòng đời nhục, vinh
Bát cơm nào cũng sạn
Chén rượu nào phiêu linh
Oán ân dùng mua bán
Yêu đương chỉ than van
Nụ cười đâu hạnh phúc
Nước mắt đời chứa chan
Bến nào trong rồi đục
Cây cao cũng sẽ mục
Sông nước lớn lại ròng
Tâm hồn người vón cục
Thịnh, suy rồi diệt vong
Lịch sử mãi lòng vòng
Kiếp người cơn gió thoảng
Lợi danh nào để mong
Có gì để khoe khoang
Vài dĩ vãng huy hoàng
Hào nhoáng tia sáng nhỏ
Tắt lịm mấy hôn hoàng
Vay, trả diễn lắm trò
Phế tích còn ở đó
Gió mưa tàn phá hết
Than van mãi câu hò
Bon chen nhiều chỉ mệt
Khổ đau không lúc kết
Không còn tình đồng loại
Loài người rồi chấm hết.
15 tháng 3, 2019

Đăng nhận xét for "CÒN KHÔNG?"