Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

CÒI TÀU

CÒI TÀU
Thơ Duy Sắc

Hãng Ba Son nhập nhòe ánh điện
Sông Sài Gòn gió thổi lao xao
Phố đêm xe cộ ồn ào
Nhà hàng thủy tạ khách vào lại ra

Bến cảng vắng không ai thể dục
Trẻ đánh giày tụm lại chia tiền
Đêm hè thành phố bình yên
Anh giờ đang kẹt ít tiền mua hoa

Anh đang tính rủ em đi dạo
Xe hết xăng biết phải làm sao
Anh nhìn mấy nóc nhà cao
Không biết khi nào mình mới được vô

Sông xa xa, lục bình trôi mãi
Bèo nên là chúng chẳng thở than
Mặc kệ sóng dập vùi thân
Buông thả cuộc sống chẳng càn lo toan

Còi tàu nó gét anh thì phải
Mà tại sao nó lại gét mình
Chắc nghèo với lại thất tình
Cái còi mà nó cũng khinh không nhìn.

Anh nhìn sông mà lòng bực dọc
Nghĩ mình bơi ra phá còi tàu
Tuy nhiên suy tính hồi lâu
Anh thấy có đáng chi đâu mà buồn

Anh về nhà lên giường nằm nghỉ
Tự nhiên quên cả dáng em luôn
Đúng là quên sẽ hết buồn
Từ ấy, anh đã quên luôn em rồi.

21 tháng 4, 2019

Đăng nhận xét for "CÒI TÀU"