CÕI MỘNG
CÕI MỘNG
Thơ Hoa Phượng Đỏ
Cuộc đời này vốn là rất thật
Chứ nào đâu có phải vô thường
Tại mình bí lối cùng đường
Cho nên than thở chán chường mà thôi
Đức Phật dạy ta nên giác ngộ
Giác ngộ là mình phải nhận ra
Nhận ra ta chính là ta
Chứ không ngộ nhận là ta giống người
Vạn vật đều quý yêu cuộc sống
Vì sinh tồn ta sát hại nhau
Cỏ cây chúng cũng biết đau
Loài nào cũng muốn đời sau bảo toàn
Ăn chay nào khác gì ăn mặn
Đều sát sinh hầu hết giống loài
Vì mong sức khỏe dẻo dai
Con người tàn phá thẳng tay không từ
Nhân quả kia nó là quy luật
Đạo của trời nào phải của ai
Không gì được gọi đúng sai
Hôm nay bảo đúng lại sai mai này
Tình đồng loại mới là cao cả
Đạo lý chung quy để răn người
Đời không phải mộng em ơi
Anh yêu em mới ngỏ lời thế thôi.
Thơ Hoa Phượng Đỏ
Cuộc đời này vốn là rất thật
Chứ nào đâu có phải vô thường
Tại mình bí lối cùng đường
Cho nên than thở chán chường mà thôi
Đức Phật dạy ta nên giác ngộ
Giác ngộ là mình phải nhận ra
Nhận ra ta chính là ta
Chứ không ngộ nhận là ta giống người
Vạn vật đều quý yêu cuộc sống
Vì sinh tồn ta sát hại nhau
Cỏ cây chúng cũng biết đau
Loài nào cũng muốn đời sau bảo toàn
Ăn chay nào khác gì ăn mặn
Đều sát sinh hầu hết giống loài
Vì mong sức khỏe dẻo dai
Con người tàn phá thẳng tay không từ
Nhân quả kia nó là quy luật
Đạo của trời nào phải của ai
Không gì được gọi đúng sai
Hôm nay bảo đúng lại sai mai này
Tình đồng loại mới là cao cả
Đạo lý chung quy để răn người
Đời không phải mộng em ơi
Anh yêu em mới ngỏ lời thế thôi.

Đăng nhận xét for "CÕI MỘNG"