Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

CÁNH ĐỒNG CHIỀU

CÁNH ĐỒNG CHIỀU
Thơ Hoa Phượng Đỏ

Tàn cái nắng, bóng chiều mờ hẳn
Hoa cỏ may tơi tả bay bay
Cánh diều căng gió vờn mây
Con nít cả đám hăng say cười đùa

Đồng chiều vắng, cánh cò chao đảo
Gió hiu hiu ru đám hoa lau
Hoàng hôn nay đã đi đâu
Mà sao nắng lại u sầu thế kia

Ta thơ thẩn mơ gì nữa vậy
Hay đang tìm ký ức trẻ thơ
Tâm hồn lơ đễnh thẫn thờ
Cái khôn đâu mất, ngu ngơ cả người

Lang thang mãi mà chưa mỏi mệt
Nhặt lá khô ta kết thành hoa
Nhớ người em gái đã xa
Không biết em có hiểu ta lúc này

Mây đi đâu cuối trời lãng đãng
Mặt trời vàng chắc ốm rồi sao
Nhìn con diều ở trên cao
Dây căng muốn đứt, cách nào khỏi băng?

Nếu diều băng làm sao tìm lại
Biết nó rơi sẽ xuống nơi đâu
Chùa xa vang tiếng kinh cầu
Đồng chiều mình nhớ mãi câu ân tình.

Đăng nhận xét for "CÁNH ĐỒNG CHIỀU"