XUÂN LÀO CAI
XUÂN LÀO CAI
Sương giăng quện những mối tơ lòng
Mây tan cảnh mộng ánh trăng trong
Mưa bay nỗi nhớ đông nước mắt
Hoa đào lo sợ cảnh bướm ong
Bản xa trẻ nhỏ đói rủn lòng
Nhà sàn cột gỗ đã đang long
Nồi khoai, bát cháo ruồi nhốn nháo
Em thơ quanh quẩn mũi lòng thòng
Nước trên mái lá nhỏ long tong
Bà cụ bẻ ngô dáng lưng còng
Ngựa thồ phe phẩy xua đám muỗi
Tiếng khèn, điệu sáo tái tê lòng
Nương rẫy mùa màng còn đang ngóng
Gác bếp tạnh tanh chẳng gì hong
Gió bắc tràn trề cơn rét mướt
Trời chẳng hương xuân chỉ lạnh lòng
Nguyễn Duy Sắc 2009
Sương giăng quện những mối tơ lòng
Mây tan cảnh mộng ánh trăng trong
Mưa bay nỗi nhớ đông nước mắt
Hoa đào lo sợ cảnh bướm ong
Bản xa trẻ nhỏ đói rủn lòng
Nhà sàn cột gỗ đã đang long
Nồi khoai, bát cháo ruồi nhốn nháo
Em thơ quanh quẩn mũi lòng thòng
Nước trên mái lá nhỏ long tong
Bà cụ bẻ ngô dáng lưng còng
Ngựa thồ phe phẩy xua đám muỗi
Tiếng khèn, điệu sáo tái tê lòng
Nương rẫy mùa màng còn đang ngóng
Gác bếp tạnh tanh chẳng gì hong
Gió bắc tràn trề cơn rét mướt
Trời chẳng hương xuân chỉ lạnh lòng
Nguyễn Duy Sắc 2009

Đăng nhận xét for "XUÂN LÀO CAI"