VÔ DANH
VÔ DANH
Cha mẹ sinh ra anh
Anh có tên có họ
Tuổi thơ anh cũng có lắm ước mơ
Anh cũng có bóng người chờ trước ngõ
Cũng ước thề
Cũng những vần thơ
Đường sông núi chia hai tuyến lửa
Anh ra đi mang những mối căm thù
Hận quân giặc xéo dày Tổ Quốc
Buồn quê hương sông núi ngăn đôi
Anh có bạn từ thuở còn đánh đáo
Đã vào Nam khi tuổi chửa xuân thì
Bạn anh đó cũng trở thành chiến sỹ
Nơi chiến trường bằng hữu đối đầu nhau
Anh xông pha luôn lập chiến công đầu
Trên trận địa một con tim quả cảm
Anh xốc tới trong vinh quang chiến thắng
Bao xác thù có xác của bạn anh.
Anh ngã xuống trên đường vào Xuân Lộc
Bên cạnh anh là bao xác đồng bào
Họ thanh thản bình yên trong giấc ngủ
Làm nhịp cầu nối Tổ Quốc một nhà vui.
Đất nước này chinh chiến mãi không thôi
Một nỗi nhục nghìn năm chưa nguôi hận
Một trăm năm giặc Pháp phá tan tành
Cái nạn đói bọn Nanzi tàn bạo.
Hai mươi năm thù hận cháy ngụt trời
Xương như núi khắp ruộng đồng vấy máu
Biết bao người nằm xuống đã vô danh
Không huân chương
Không có chén rượu nồng
Chỉ có mẹ chờ trông trong nước mắt
Người vợ nghèo héo hắt tuổi xuân qua.
Nguyễn Duy Sắc 2001

Đăng nhận xét for "VÔ DANH"