Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

TRĂNG MÙA HẠ

TRĂNG MÙA HẠ

Đêm mùa hạ, trời trong ráo tạnh
Cơn mưa vừa mới dứt hôm qua
Phượng hồng bung những nụ hoa
Ve ngân lên những khúc ca yêu đời

Ghế nhà trường mình còn lưu luyến
Mộng công danh chưa biết ra sao
Giấc mơ cố sẽ bay cao
Dù rằng vẫn biết đời nào như mơ

Thầy và trò tình sâu nghĩa nặng
Tri thức như biển cả bao la
Cỏn con cái chí của ta
Làm sao đương nổi phong ba cuộc đời

Trăng vàng ấy vạn năm vẫn vậy
Phận một người phút chốc khói mây
Ta đâu nào khác cỏ cây
Túi cơm giá áo đời này như nhau

Đường đi học còn nhiều phía trước
Nhân loại luôn tiến bước mỗi ngày
Mình không tiếp nhận cái hay
Bảo thủ, cố chấp, sau này khổ đau

Ánh trăng treo sáng ngời muôn thuở
Đôi khi trăng còn bị mây che
Nếu mình không biết lắng nghe
Kiêu căng, tự mãn bạn bè lánh xa

Hoa phượng đỏ cháy bầu nhiệt huyết
Tuổi trẻ mình phấn đấu không ngừng
Đam mê theo đuổi đến cùng
Dù cho thất bại cũng đừng từ nan.

Nguyễn Duy Sắc 2001

Đăng nhận xét for "TRĂNG MÙA HẠ"