THƯƠNG THẦM
THƯƠNG THẦM
Nhớ cô em gái tháp mười
Vóc người nhỏ nhắn nụ cười rất duyên
Hồng tươi má lún đồng tiền
Ngây thơ vụng dại mắt huyền trong veo
Tóc mai lất phất gió chiều
Óng vàng hạt nắng trải đều làn da
Dáng đi đậm chắc mặn mà
Kiểu người bươn trải thật thà kiên gan
Thông minh khéo léo dịu dàng
Đơn sơ chất phác chẳng màng xa hoa
Thị thành cuộc sống xa nhà
Gian nan vất vả nhưng mà chẳng than
Biết người ta lắm khó khăn
Nhưng đành nhìn vậy cắn răng thương thầm
Mong ai kia quý bản thân
Chợ người cay nghiệt muôn phần bình an
Nguyễn Duy Sắc 2018

Đăng nhận xét for "THƯƠNG THẦM"