Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

TÀN PHAI

TÀN PHAI


Khi tôi gặp em
Lúc ấy em vừa mới đôi mươi
Trẻ lắm, vô tư lắm
Em có nhiều mơ ước lắm
Tôi nhìn thấy em cười tươi rói
Tự tin
Ngày nào em cũng rất là xinh đẹp
Em bảo rằng em sợ ế lắm anh
Tôi cười
Ế đi đã có anh
Em cười thôi bớt giỡn, thế đó
Hôm tôi gặp lại em
Một nét buồn khó tả
Em nói
Tụi em đã chia tay
Em khóc
Em hỏi tôi dạo này ra sao
Tôi cười
Anh vẫn vậy, cô đơn
À mà không anh phải cô đơn
Anh là thế em à
Em hỏi anh nói gì mà lạ
Tại vì sao anh phải cô đơn
Tôi bảo vì anh ích kỷ
Anh chỉ sống cho mình
Em cười và bảo
Cha nội này chẳng hề thay đổi
Vẫn y chang ngày xưa
Em cười xong em lại ưu tư
Đôi mắt em buồn rười rượi
Những nụ cười ngày xưa đã hết
Hôm nay là những vết da nhăn
Tôi nghĩ chắc em rất khó khăn
Kinh tế
Tình cảm
À chỉ là đoán mò
Em quay sang bất ngờ hỏi
Anh đã có gia đình chưa?
Tôi trả lời rằng chuyện này không thể nói
Em hỏi tại sao?
Tôi nói đây là nguyên tắc sống của anh
Em có thể biết anh
Nhưng gia đình anh là khác
Một nơi mà chỉ một mình anh biết thôi em
Em lại bảo anh toàn như vậy
Hèn chi mà không có ai yêu
Chúng tôi vui cười thật là nhiều
Em có vẻ lại như muốn khóc
Em tàn phai nhiều quá nét xuân
Phong trần
Già dặn
Cô đơn
Em
Tôi
Đôi bạn cô đơn
Hai con người ở hai thế giới.
Chúng tôi gặp nhau
Cả hai đều tàn phai.

Nguyễn Duy Sắc 2018

Đăng nhận xét for "TÀN PHAI"