Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

NHỚ HUẾ


NHỚ HUẾ

Huế ơi! Em nhớ ai mà sao em buồn thế
Bến Vân Lâu không có bóng thuyền rồng
Lầu Ngũ Phụng ngói vàng rêu xanh phủ
Cửa Ngọ Môn vắng lặng nỗi suy tư

Em nhớ ai tiếng đàn nghe chua chát
Nhã nhạc xưa lảng vảng giữa sông Hương
Đêm Đại Nội bóng dơi bay vội vã
Tiếng chuông chùa ngỡ tiếng trống sang canh

Em buồn chi để trời mưa rả rích
Chiến hào đây giờ hóa những ao tù
Đâu bóng dáng ngựa voi quỳ trước điện
Đâu người xưa với áo mão cân đai

Chỉ còn đây hoang vắng chốn hoàng thành
Vườn thượng uyển cỏ hoa xơ xác úa
Kia chiến lũy pháo đài bao kiêu hãnh
Kìa thần công khiếp vía Phú Lang Sa

Đồn Mang Cá còn chưa nguôi thù hận
Cửa Thuận An thuyền chiến xếp hàng hàng
Em có nhớ những buổi đầu Tiên Chúa
Thuyền vào nam chọn đất dựng Kinh Đô

Chùa Thiên Mụ ý trời xui hào kiệt
Phú Xuân này chốn dựng nghiệp đế vương
Người dân Nam anh dũng rất kiên cường
Chín đời chúa mở giang sơn Đại Việt

Lửa binh đao xóa dấu những thăng trầm
Trăng Vĩ Dạ gợi hồn xưa ai oán
Huế còn đây tơ chỉ nối mong manh
Em đứng đó cột cờ màu đỏ thắm

Sao vàng bay xóa sạch nỗi u hoài
Huế còn đó còn em còn non nước
Lớp lớp người chồng chất bước dựng xây
Mưa vẫn bay trên những chiều thiên Mụ

Để Huế buồn ngơ ngẩn thuở vàng son.

Nguyễn Duy Sắc 2001

Đăng nhận xét for "NHỚ HUẾ"