NGHÈO
NGHÈO
Người ta tặng em hoa và quà bánh
Anh không có gì chỉ có mảnh chân tình
Những bài thơ viết vụng, ý linh tinh
Em không thích anh mang về cất lại.
Anh biết em nghĩ anh là kẻ dại
Bởi vì sao
Anh thơ thẩn quá mà
Nhưng thơ ca nó vốn là như vậy
Từ xưa nay, ai cũng thế thôi em
Tình trong thơ trong sáng rất hồn nhiên
Không dụ dỗ hay mồi chài gì cả
Thơ của anh tuy không đổi được tiền
Nhưng chưa chắc có tiền mà mua được
Em không thích anh đâu buồn em ạ
Em chỉ làm tăng cảm xúc cho thơ
Anh tưởng rằng mình đang bị thất tình
Anh lại viết thơ tình nhiều thêm nữa
Đã yêu em
Anh không yêu ai nữa
Vì em đem đến cả một trời thơ
Em cứ đi theo con đường mình chọn
Anh vẫn nuôi cho lớn những giấc mơ
Anh biết rằng sẽ có ngày em đến
Em cô đơn
Chỉ có anh mới hiểu
Tấm lòng em
Trái tim anh
Chúng từng đã có nhau
Trong tiền kiếp
Hay là do duyên nợ
Ý trời!
Nguyễn Duy Sắc 2009
Người ta tặng em hoa và quà bánh
Anh không có gì chỉ có mảnh chân tình
Những bài thơ viết vụng, ý linh tinh
Em không thích anh mang về cất lại.
Anh biết em nghĩ anh là kẻ dại
Bởi vì sao
Anh thơ thẩn quá mà
Nhưng thơ ca nó vốn là như vậy
Từ xưa nay, ai cũng thế thôi em
Tình trong thơ trong sáng rất hồn nhiên
Không dụ dỗ hay mồi chài gì cả
Thơ của anh tuy không đổi được tiền
Nhưng chưa chắc có tiền mà mua được
Em không thích anh đâu buồn em ạ
Em chỉ làm tăng cảm xúc cho thơ
Anh tưởng rằng mình đang bị thất tình
Anh lại viết thơ tình nhiều thêm nữa
Đã yêu em
Anh không yêu ai nữa
Vì em đem đến cả một trời thơ
Em cứ đi theo con đường mình chọn
Anh vẫn nuôi cho lớn những giấc mơ
Anh biết rằng sẽ có ngày em đến
Em cô đơn
Chỉ có anh mới hiểu
Tấm lòng em
Trái tim anh
Chúng từng đã có nhau
Trong tiền kiếp
Hay là do duyên nợ
Ý trời!
Nguyễn Duy Sắc 2009

Đăng nhận xét for "NGHÈO"