Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

NGHÈO LÂU

NGHÈO LÂU

Nghèo lâu rồi nên mình không nhớ nổi
Giờ nghèo thêm chắc có thể sẽ vui
Mà chả lẽ cứ nghèo hoài sao được
Phải có ngày mình giàu có với đời

Nghèo cho nên chẳng dám bước đi chơi
Chẳng qua sợ bạn cười cho thúi mặt
Mà bạn mình tụi nó đâu nhỏ nhặt
Tại mình nghèo nên mặc cảm mà thôi

Lắm khi buồn nên mình suốt đêm ngồi
Đầu ngẫm nghĩ để xa rời nghèo gấp
Nhưng tính mình xưa nay không hấp tấp
Giàu nhiều khi vồ vập đến là nguy

Nghèo khiến cho đầu óc cứ tối đi
Ngày quẩn lại quanh đi lo ba bữa
Bao kiến thức không phát huy được nữa
Đói nhiều nên hoa mắt chẳng thấy gì

Em thấy nghèo nên em bỏ anh đi
Anh cũng thấy em nên đi là đúng
Em theo anh thì lấy gì mà sống
Đời chúng mình đâu có đất cạp ăn.

Nguyễn Duy SẮc 2009

Đăng nhận xét for "NGHÈO LÂU"