Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

MƯA SÀI GÒN

MƯA SÀI GÒN

Sài Gòn mưa, dòng người dài hỗn độn
Nước tung lên bao những nỗi khốn cùng
Lũ trẻ con nghịch nước chạy lung tung
Trong ánh mắt chúng chưa từng biết sợ

Mưa quằn quại như người đang mắc nợ
Nước sông dâng, cuồn cuộn rác cuộc đời
Nơi phồn hoa mà tăm tối cả trời
Mây đen phủ khắp mọi nơi mù mịt

Một vùng trời ảm đạm màu xám xịt
Cá ngoi lên miệng cống cố thoát thân
Chúng thành mồi cho cái thú người dân
Họ lấy rổ thi nhau ra sân vớt

Mưa lâu quá biết khi nào mới ngớt
Công trình cao rêu nhớt đợi đầu tư
Khu giải toả, nhà ở đã sắp hư
Mưa như thế, người nghèo không chỗ trú

Anh chờ em thân thể thấy mệt nhừ
Bến xe buýt người trầm tư nhìn nước
Con đường ngập không tìm ra chỗ bước
Lão ăn mày say khướt hát ngêu ngao

Hết tiền ăn, bụng anh đói cồn cào
Vài hơi thuốc rít vào cho hồn tỉnh
Người ướt hết không biết gì để tính
Anh đành nhìn chờ cho hết cơn mưa

Không biết em đã nhận được tin chưa
Tình mình chắc là mưa trôi đi mất
Đành vậy nhé, tình em anh tạm cất
Hẹn một ngày ấm áp lại tìm nhau.

Nguyễn Duy Sắc 2007

Đăng nhận xét for "MƯA SÀI GÒN"