Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

MƯA CHIỀU

MƯA CHIỀU

Chiều quằn quại người người tua tủa
Phố khúc khuỷu bầm dập vùi mưa
Công viên hoa cỏ lưa thưa
Mấy con mèo chén cơm thừa ngao ngao

Chó dành nhau đất sủa gâu gâu
Chợ tan chửi bới nhức cả đầu
Kẹt ngang mấy lối chân cầu
Đèn xanh đèn đỏ vượt nhau lấn đường

Chẳng ai mời mà buồn tự đến
Chẳng ai xua chạy mất tiếng cười
Bến tàu sóng đánh ngược xuôi
Thuyền kia chẳng biết phải trôi đằng nào

Trời u uất mãi nặng mưa rào
Áo mưa xanh đỏ chạy lao nhao
Còi xe inh ỏi thét gào
Có không đời đẹp hay sao thế này

Gió hận thù trả đũa ngọn cây
Chim không nhà tứ tán hoài bay
Xì xồ mấy gã nhậu say
Mơ về dĩ vãng kể này kể kia

Đêm thù hận tô đen mọi nẻo
Ánh điện đưởng tiu ngỉu khóc oà
Đường gần mà cứ thấy xa
Đi đâu chẳng biết cái nhà nơi nao

Cay nỗi nhớ đắng tình với nghĩa
Xót thương người nhưng vẫn quay lưng
Trái tim nay đã dửng dưng
Còn đây câu chúc phúc cùng bình an.

Nguyễn Duy Sắc 2017

Đăng nhận xét for "MƯA CHIỀU"