Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

MÔNG LUNG

MÔNG LUNG
T.N.M.H

Trong một lần
ta đã gặp được nhau
Lần ấy
hình như em còn bé lắm
Bé đúng rồi
nhìn em là anh biết
Khờ lắm
nói năng còn hấp tấp
Tính nóng
ai đụng là tự ái
Em cười
em cứ nghĩ mình khôn lắm
Lanh lợi
ừ thì cũng có lanh
Non nớt
dễ gục ngã trước khó khăn
Anh cười
em chưa hiểu cuộc sống đâu
Lòng người
hiểm và sâu
kinh khiếp
Một hôm
tôi thấy hình như em khóc
Em cố che giấu đi
ừ thì giấu
Em buồn
tôi thấy em tuyệt vọng
Tôi nghĩ chắc mình đã thương em rồi
Thế đó
tại sao và tôi không hiểu
Có một điều gì đó bí ẩn lắm
Mà lúc ấy Đà Lạt làm gì có mưa
Em bảo em sợ trời mưa Đà Lạt
À thì ra
em là người Đà Lạt
Tôi cũng thích Đà Lạt
một nơi đẹp
Và thế là chúng tôi biết nhau luôn
Và giờ đây cũng cách xa không gặp
Em vẫn làm việc ở Sài Gòn
Tôi biết chỗ em làm
Nhưng mà không gặp nhau
Vì sao
Tôi sợ làm em khổ
Em sẽ rơi thêm nhiều nước mắt
Em không biết về tôi nhiều
Nhưng em rất tin tôi
Em hay nói
Em chỉ tin anh
Tôi nghe vậy nỗi buồn càng nhiều hơn
Và tôi luôn tin em
Em chân thành
Và em không yêu ai
Chắc đây là duyên nợ
Thế đó
Tôi đã có mối tình đẹp
Một người yêu
Và thêm nữa là một nàng thơ
Cuộc sống của tôi ngoài gia đình mình, người thân của mình.
Tôi có nhiều bạn bè tốt
Và tôi may mắn có thêm em
Em đã tặng cho tôi một tình yêu đẹp
Và một nàng thơ bé nhỏ nữa
Tôi hạnh phúc vì điều đó
Những tình cảm đó đã giúp cho tôi có thêm nhiều cảm xúc để sáng tác thơ,
vẽ tranh và thiết kế ra sản phẩm đồ hoạ.
Tôi luôn trân trọng và biết ơn mọi người
Gia đình, bạn bè
Người yêu
Nàng thơ.
Nhưng tôi luôn cô đơn
Vì bởi tôi ích kỷ
Tôi tự giam giữ tâm hồn mình
Tôi tự chịu đựng tất cả
Tôi tự xâu xé mình
Khiến cho ai cũng hiểu lầm
Vì sao
Vì tôi có mối quan hệ phức tạp.
Tôi luôn thương người mình thương
Yêu người mình yêu
Nhưng
Tôi vẫn cô đơn.
Bởi vì tôi phải cô đơn
Định mệnh

Nguyễn Duy Sắc 2009

Đăng nhận xét for "MÔNG LUNG"