Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

MONG CHỜ



MONG CHỜ

Em ơi hoa phượng nở rồi
Tháng tư hè đến nhớ thời học sinh
Ngày xưa trong sáng mối tình
Cành hoa trứng cá chúng mình tặng nhau
Mỗi khi lên bảng gãi đầu
Em cười toe toét nói câu đồ lười
Thầy thương chỉ đánh hai roi
Ra hành lang đứng học rồi trả sau
Chiều chiều ta lại rủ nhau
Ra cầu Ông Lãnh ngồi câu bảy màu
Về nhà bị trận đòn đau
Em sang đứng ngó đằng sau hàng rào
Em chê mít ướt làm sao
Con trai nhõng nhẽo làm sao thành tài
Sáng nào em cũng mua khoai
Để dành trong cặp cho hai đứa mình
Giờ chơi ăn vội nuốt nhanh
Thường hay mắc ngẹn em dành nước cho
Vào mùa tốt nghiệp mình lo
Em luôn an ủi dặn dò cố lên
Mùa hè năm ấy buồn tênh
Từng dòng lưu bút chúng mình chia tay
Ra trường em học Minh Khai
Marie anh trượt cố hoài cũng vô
Tháng ngày xe đạp ngao du
Hai ta líu ríu những thu nắng vàng
Hoa dầu xoay tít nhẹ nhàng
Hàng me cổ thụ rộn ràng bài thơ
Quán chè ánh mắt mộng mơ
Hàng kem hờn giận ngóng chờ ban trưa
Tao Đàn những lúc trốn mưa
Ghé vào Sở Thú hái dừa bẻ hoa
Bạch Đằng đêm ngắm sao sa
Trông ra sông rộng hai ta nguyện cầu
Giảng đường đại học không lâu
Gia đình xuất cảnh lên tàu em đi
Hôm đưa tiễn em thầm thì
Hẹn ngày trở lại cũng vì yêu anh
Thời gian thật chóng qua nhanh
Ba năm chờ đợi đã thành chiêm bao
Em sang xứ lạ gian lao
Thân mang trọng trách vướng bao ưu phiền
Gia đình nghèo khó triền miên
Một mình em phải kiếm tiền lo toan
Bước đường đất khách cơ hàn
Em mang trọng bệnh thân tàn héo hon
Không chồng nhưng phải nuôi con
Bữa cơm xã hội mỏi mòn ngóng trông
Anh nghe thấy xót xa lòng
Nhưng đại dương lớn mênh mông đôi bờ
Sao mà giúp được bây giờ
Đã đành số phận ai ngờ thế kia
Nguyện cầu những buổi trời khuya
Người ta đồng cảm xẻ chia nỗi lòng
Mùa hè phượng lại đỏ hồng
Anh cầm cành phượng mãi mong người về

Nguyễn Duy Sắc 2000

Đăng nhận xét for "MONG CHỜ"