Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

MƠ GIÀU

MƠ GIÀU

Nghèo nên chui ở xó nhà
Sợ đi ngoài nắng đen da, bụi nhiều
Dốt nên chẳng dám làm liều
Sợ làm không được lại nhiều phiền ra
Lên mạng quăng lựu đạn ra
Nó nổ banh nhà lồng cả chợ lên
Nghĩ không ai có biết tên
Ai ngờ bè bạn họ trên đó đầy
Họ cười thúi hết mặt mày
Thành ra mình lại giả ngây giả khùng
Làm thơ viết cứ lung tung
Để mà ra vẻ anh hùng xông pha
Bạn tìm thì khoá chặt nhà
Nhắn tin nói bận thành ra chưa về
Quăng bom cho chán cho chê
Xưng danh hoạ sỹ làm nghề đì sai
Mới nghe ai cũng bảo tài
Vì bạn không biết đì sai là gì
Cả ngày nằm ngủ khì khì
Mơ mộng những chuyện ly kỳ trên mây
Xong đi chém gió đông tây
La cà đến những gốc cây lề đường
Đánh cờ, bàn chuyện phố phường
Đêm về lại ngủ lại thương thân mình
Ngủ mơ một mối duyên tình
Tình dù chỉ có một mình với thơ
Quyết tâm nhìn rõ giấc mơ
Nhìn mãi chỉ thấy mắt mờ cả ra
Mơ đi cùng chữ mờ mà
Mờ mà mờ mịt đời ta mơ hoài.

Nguyễn Duy Sắc 2018

Đăng nhận xét for "MƠ GIÀU"