Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

HỒN THƠ

HỒN THƠ

Con cò mà đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao
Ông ơi ông vớt tôi nao
Tôi có lòng nào ông hãy sáo măng
Nghe con cò nói lăng nhăng
Ông nói mỗi tí sáo măng làm gì
Chắc là tao sẽ rô ti
Cộng thêm hai xị để mà lai rai
Con cò nó mới van nài
Ông ơi tôi bé chẳng ai có cần
Thịt tanh, nặng chẳng được cân
Lông nhiều lại bẩn thôi thì ông tha
Ông rằng tao xé phay ra
Xương mày ninh kỹ để mà dễ nhai
Nếu như thịt có chút dai
Tao hầm cùng với lại bài thuốc hay
Dạo này đói kém lắm mày
Thịt thà rất thiếu, số mày nó đen
Nếu khôn cứ thử bay lên
Bay được ta sẽ tha liền về ngay
Con cò đập cánh cố bay
Ai ngờ phút chốc đã bay lên trời
Ông già nhìn vậy mới cười
Mày về cùng với đàn con đang chờ
Tao về uống rượu ngâm thơ
Xem như những chuyện nãy giờ là mơ
Con cò bay lượn như thơ
Cò rằng tôi thật không ngờ ông tha
Nếu vào tay của người ta
Thân tôi giờ chắc thành ma lâu rồi
Ông rằng đừng nói lôi thôi
Mày đi mà kiếm chút mồi cho con
Giết mày thì tội cò con
Xem như cái số vẫn còn rất may
Cò vui cứ thế mà bay
Ông lão uống rượu cũng say bềnh bồng
Hồn thơ bay bổng mênh mông
Trong thơ đầy những cánh đồng lúa xanh
Sông dài nước mát trong lành
Cánh cò chao liệng hoạ tranh thái bình
Đẹp sao non nước quê mình
Cây đa, bến nước, sân đình nên thơ
Cánh cò đưa đẩy giấc mơ
Trong từng ký ức tuổi thơ tràn về
Lời bà ru những trưa hè
Nay ta khôn lớn nhớ về ngày xưa
Cày đồng đang buổi ban trưa
Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày
Ai ơi bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần.

Nguyễn Duy Sắc 2010

Đăng nhận xét for "HỒN THƠ"