Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

EM GÁI MIỀN TÂY

EM GÁI MIỀN TÂY

Phà Rạch Miểu bây giờ không còn nữa
Giọng hò em sông cũng đã lãng quên
Người đi đò họ chắc chẳng nhớ tên
Anh thì vẫn nhớ em chiều mưa ấy

Chiếc khăn rằn em phe phẩy trên tay
Em nhè nhẹ rót cho đầy ly nước
Dừa Bến tre thơm cùi và ngọt nước
Em cười giòn, đồng tiền lún rất xinh

Em rằng đò là của cả gia đình
Nguồn thu nhập thật tình là quá ít
Khách đi đò bao năm là con nít
Chứ phần đông người lớn thích đi phà

Anh biết không có những chuyến đò xa
Sông sóng lớn thật là nhiều nguy hiểm
Nhưng cuộc sống đồng tiền nào dễ kiếm
Liều mấy phen, nghĩ lại khiến rùng mình

Cầu bây giờ đã nối nhịp văn minh
Đường liên tỉnh dễ dàng đi hơn trước
Đò nằm đây nhớ một thời sông nước
Thiệt đời mà ai biết trước được đâu

Người miền Tây tình nghĩa lấy làm đầu
Đất trù phú phù sa màu mỡ lắm
Nếu anh thích cứ ở lại nhiều năm
Em mai mối chuyện trăm năm duyên nợ

Cảm ơn em anh cũng còn nhiều nợ
Những ân tình chưa trả hết cho người
Em giúp anh, anh lại nợ nữa rồi
Anh xin phép xin thôi, chào em nhé.

Nguyễn Duy Sắc 2016

Đăng nhận xét for "EM GÁI MIỀN TÂY"