CƯỠNG CẦU
CƯỠNG CẦU
Hoa tàn bởi tay người ve vuốt
Môi hồng phai vì nụ hôn đầu
Yêu nhau dù có đậm sâu
Chưa chắc mình sẽ bên nhau suốt đời
Mây hay gió chỉ là tên gọi
Khái niệm đều được đặt bởi người
Phải chăng yêu mới vui cười
Không yêu liệu có sáng tươi tâm hồn
Yêu được gọi là gì em nhỉ
Tại sao người lại có tình yêu
Ngôn từ bày vẽ lắm điều
Có phải anh nhớ em nhiều là yêu
Nụ hôn đầu phai màu môi đỏ
Nó khởi nguồn cho những đê mê
Em buồn, anh dạ tái tê
Anh buồn em có não nề tâm can?
Ta xa lạ, tại sao lại mến
Câu hỏi này giải thích làm sao
Phải chăng do bởi trời cao?
Cái duyên, cái nợ quàng vào chúng ta
Chữ tình kia không ai hiểu nổi
Họ đưa ra nhiều lý lẽ rồi
Nếu như mình chẳng thành đôi
Anh vẫn yêu mãi em thôi hỡi người!
Nguyễn Duy SẮc 2001
Hoa tàn bởi tay người ve vuốt
Môi hồng phai vì nụ hôn đầu
Yêu nhau dù có đậm sâu
Chưa chắc mình sẽ bên nhau suốt đời
Mây hay gió chỉ là tên gọi
Khái niệm đều được đặt bởi người
Phải chăng yêu mới vui cười
Không yêu liệu có sáng tươi tâm hồn
Yêu được gọi là gì em nhỉ
Tại sao người lại có tình yêu
Ngôn từ bày vẽ lắm điều
Có phải anh nhớ em nhiều là yêu
Nụ hôn đầu phai màu môi đỏ
Nó khởi nguồn cho những đê mê
Em buồn, anh dạ tái tê
Anh buồn em có não nề tâm can?
Ta xa lạ, tại sao lại mến
Câu hỏi này giải thích làm sao
Phải chăng do bởi trời cao?
Cái duyên, cái nợ quàng vào chúng ta
Chữ tình kia không ai hiểu nổi
Họ đưa ra nhiều lý lẽ rồi
Nếu như mình chẳng thành đôi
Anh vẫn yêu mãi em thôi hỡi người!
Nguyễn Duy SẮc 2001

Đăng nhận xét for "CƯỠNG CẦU"