Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

CHÁN RƯỢU

CHÁN RƯỢU

Một chiều buồn tẻ nhạt
Rượu trắng chẳng có mồi
Càng uống càng thấy đắng
Vậy mà mình cứ xơi

Rượu gì mà kinh quá
Như cồn pha nước lã
Thôi kệ cũng cố uống
Say xong ngủ quên đời

Uống mãi nuốt không nổi
Cố nuốt rượu chẳng trôi
Đúng là mình thật tệ
Rượu cũng khinh ta rồi

Thế thì mình đổ hết
Từ nay khỏi cần mi
Rượu cũng có đáng gì
Mình tìm về thơ vậy.

Nguyễn Duy Sắc 2018

Đăng nhận xét for "CHÁN RƯỢU"