Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

CẢNH NGHÈO

CẢNH NGHÈO

Ôi nghèo quá tại sao thế nhỉ
Bao nhiêu năm mình vẫn cứ nghèo
Hay do cái phận bọt bèo
Cho nên cứ để cái nghèo nó theo

Mình đã cố rất nhiều công việc
Công tốn nhiều, tiền chẳng bao nhiêu
Nghèo thì sao được em yêu
Tình duyên tan vỡ là điều hiển nhiên

Nghèo nên chỉ mặc toàn áo rách
Quần vá chằng vá chịt cái mông
Tiền nong ki cóp từng đồng
Đi ngang quán nhậu, mắt không dám nhìn

Mấy lần bạn rủ đi họp mặt
Không có tiền nên giả bộ quên
Đi mà lỡ bị rách quần
Những chỗ công cộng, cởi quần khó coi

Nghèo nên phải ở nhà đóng cửa
Một mình ta nhậu với rượu cồn
Lạc rang với lại xoài non
Cố uống say khướt để còn ngủ quên

Cảnh nghèo mãi bám dai như đỉa
Mình có thù gì với nó đâu
Thế mà nghèo nó cứ bâu
Khi nào nghèo thoát để giàu tìm ta.

Nguyễn Duy Sắc 2009

Đăng nhận xét for "CẢNH NGHÈO"