BÓNG ĐÈ
BÓNG ĐÈ
Đêm se lạnh phố nghèo đi ngủ sớm
Gió ngoài sông hun hút thổi cô đơn
Trong hơi men đen đúa cả tâm hồn
Ta trông thấy cõi nào trong mơ ảo
Vách tôn kêu lách cách rất lạ kỳ
Chiếc võng nhỏ cứ đung đưa chầm chậm
Trang sách đóng giờ mở ra nhè nhẹ
Trên mái nhà thỏ thẻ tiếng người ta
Ta nín lặng để nghe từng nhịp đập
Bỗng rùng mình cơ thể ửng da gà
Mắt nhắm tịt toàn thân im bất động
Bóng lờ mờ đâu đó cứ hiện ra
Ôi kỳ quá cả người như khúc gỗ
Muốn mở mồm mà lại há chẳng ra
Bao tảng đá đè lên từng hơi thở
Đành nằm yên ú ớ để cố la
Thật kinh hoàng một xứ sở hiện ra
Bao ánh sáng lập loè như tiên cảnh
Ở nơi này sao lại lắm loài hoa
Hương thơm ngát trải dài ra vô tận
Đâu văng vẳng tiếng mèo hoang réo bạn
Ta giật mình choàng tỉnh thật ngỡ ngàng
Mồ hôi ướt như mới vừa được tắm
Trong tâm tư chưa hết nỗi bàng hoàng
Nguyễn Duy Sắc 2009

Đăng nhận xét for "BÓNG ĐÈ"