Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

ĐÁNH GIÀY

ĐÁNH GIÀY

Đánh giày giày đánh lại đánh giày
Đời nghèo nên phải đánh liền tay
Sáng trưa chiều tối khuya cũng đánh
Tuổi nhỏ gian nan ngày lại ngày

Sáng chầu khách sạn lắm người Tây
Trưa ra Chợ Cũ lắm ăn mày
Chiều vô quán nhậu nhiều thằng đểu
Tối thì lặn lội chốn mưa mây

Phố phường mỗi lúc mỗi đổi thay
Em như gỗ đá cứ lắt lay
Công viên góc phố đêm cô lạnh
Thân thuộc phương nào em có hay

Bầu trời xúm xít chim én bay
Mai vàng đã nở giấc tròn đầy
Bi bô trẻ nhỏ vui áo mới
Thầy trò chúc tụng buổi chia tay

Thân em khô khốc tựa rễ cây
Đôi tay bé nhỏ đã chai lầy
Giày đánh trăm đôi không biết mỏi
Em vẫn miệt mài việc mê say

Tết này chắc nó cũng chẳng về
Góp vài trăm bạc gửi ra quê
Đôi ba mảnh vải quà biếu mẹ
Tí chút mứt ngon đãi bạn bè

Hôm qua cả bọn xum tụm lại
Chuyện trò thăm hỏi bước tương lai
Đứa bảo tao về xin đi học
Thằng buồn ngồi tủi nhớ chị hai

Công viên chiều xuống đông nhộn nhịp
Vợ chồng con cái dạo êm đềm
Áo xanh áo đỏ kem chấm mút
Hồn nhiên nhí nhảnh rất khôi hài

Thân em cũng chỉ là con trẻ
Đời sao chui rúc chốn vỉa hè
Bữa đói bữa no trong bụi bặm
Người đời khinh miệt lại cười chê

Đánh giày giày đánh lại đánh giày
Vòng đời tất bật như con quay
Xác thân khô kiệt tâm hồn héo
Qua lại dòng người mấy ai hay.

Nguyễn Duy Sắc 2001

Đăng nhận xét for "ĐÁNH GIÀY"