SỢ MA NGƯỜI
SỢ MA NGƯỜI
Nửa đêm phảng phất hồn ma
Tóc dài phủ mặt là là bay bay
Trắng tinh tấm vải xô này
Còn nguyên áo liệm của ngày nhập quan
Hồn ma không biết nói gian
Đi qua đi lại chỉ toàn cười thôi
Hồn ma không biết nói chơi
Bềnh bồng lên xuống trông lòi mắt ra
Hồn ma không biết ba hoa
Tới lui cười cứ ha ha thật lòng
Hồn ma không nói lòng vòng
Thấy ai cũng hỏi thích không theo nào
Người ngu hoảng sợ thét gào
Thần kinh bấn loạn té nhào xỉu ngay
Người khôn quỳ xuống chắp tay
Mồm lầm rầm khấn xin này xin kia
Trẻ con nó bảo ma kìa
Sao mà vui thế cùng đi chơi nào
Hồn ma ai chẳng sợ nào
Nhưng ma chưa có khi nào hại ai
Người sống tàn ác quen tay
Hại người ta chết thành ngay ma liền
Nguyễn Duy Sắc 2014

Đăng nhận xét for "SỢ MA NGƯỜI"