NGU ĐẦN
NGU ĐẦN
Vào thời thái tổ thái tông
Lúa tốt đầy đồng trâu thẳng thèm ăn
Vì trâu ngu quá không ăn
Cả đời quần quật làm thân chực chầu
Bị người cỡi cổ đè đầu
Khoác lên chiếc rọ ruộng sâu phải cày
Gió mưa trưa nóng phải đày
Người cho nắm cỏ ngất ngây vui lòng
Vỗ no trâu béo cho xong
Con người xẻ thịt chia trong chia ngoài
Cái xương hầm kỹ cho hoai
Nấu cao làm thuốc thế rồi say sưa
Cày đồng đang buổi ban trưa
Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày
Ai ơi bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần
Người ta chỉ quý bản thân
Đắng cay người khác chẳng cần quan tâm
Ai vì người khác là hâm
Cả làng ném đá tím bầm cái thân
Cho dù hạt gạo trắng ngần
Cho dù đạo đức bao phần tốt đi
Làng không đồng ý vất đi
Mình vẫn sẽ bị khinh khi ngu đần
Nguyễn Duy Sắc 2012

Đăng nhận xét for "NGU ĐẦN"