MÊ SẢNG
MÊ SẢNG
Chiều rối rắm một mình ôm cục lửa
Người nóng ran máu sùng sục dầm mưa
Cơn cảm lạnh ho ba ngày chưa khỏi
Chẳng có ai một viên thuốc lại đưa
Ho nhiều quá nên bần thần muốn ói
Đầu đảo điên nhức nhối giống bị thoi
Mệt lả nằm uống hai ba chai nước
Mặt hom hem vóc dáng thấy bị còi
Chân cố bước ghé nhanh vào hàng dược
Thuốc ba ngày với cơm trắng nước tương
Sốt cao quá mê man nằm bất tỉnh
Cơn phiêu du ta đến chốn thiên đường
Nơi hoa vàng ánh nắng thật là xinh
Thánh xua tay bảo về gấp nhà mình
Chỉ người chết mới lang thang như vậy
Mở mắt ra khoẻ khoắn rất thông minh.
Nguyễn Duy Sắc 2013

Đăng nhận xét for "MÊ SẢNG"