MA TIỀN
MA TIỀN
Nửa đêm ngồi viết truyện ma
Thấy người lạnh toát da gà nổi lên
Đong đưa mấy cái bóng đèn
Ánh sáng vàng nhạt tòng teng lòng thòng
Đồng hồ quả lắc king còng
Tích ta tích tắc nhịp lòng nó run
Tự nhiên thấy cứ buồn buồn
Muốn đi nhưng sợ ngồi luôn nín hoài
Gieo vần thơ nó cứ sai
Ý tứ lủng củng xếp hoài chẳng xuôi
Lâu lâu miệng nhếch mép cười
Toàn thân run rảy ngả người tới lui
Lạnh người nhưng toát mồ hôi
Bình thản nhưng thấy rụng rời chân tay
Thình lình có tiếng ma đây
Tìm hoài không hiểu tiếng này từ đâu
Viết thơ vừa được vài câu
Lại nghe thấy đúng cái câu ma này
Ma này rồi lại ma đây
Sao mà lạ thế ma đây chỗ nào
Cố tìm cho kỹ xem sao
Tìm hoài tìm mãi chỗ nào cũng không
Tìm qua tìm lại lòng vòng
Thì ra tiếng đó từ trong người mình
Ma đây lại chính là mình
Sắp hoá thành một yêu tinh dữ dằn
Nghĩ cho chê chán xong nằm
Đúng ma nó ở trong tâm hồn mình
Nghĩ ma là sẽ ra ma
Nghĩ quỷ là sẽ hiện ra quỷ liền
Nghĩ tiền lại chẳng có tiền
Thế mới kỳ lạ ma tiền ở đâu
Nguyễn Duy Sắc 2018

Đăng nhận xét for "MA TIỀN"