BÌNH THỤC HÁN
BÌNH THỤC HÁN
Ngày xưa Lưu Bị bất tài
Sống nghề bán chiếu đói dài cổ ra
Miệng mồm tỏ vẻ ba hoa
Thương dân yêu nước tỏ ra nhân từ
Quan Vũ bị dính quả lừa
Trương Phi mê muội cũng hùa đi theo
Ba người kết nghĩa vườn đào
Ban sơ binh bại có nào được chi
Lang thang khắp chốn tránh nguy
Lúc luồn Lữ Bố phen thì cầu Viên
Nơi ăn chốn ở không yên
Thế nhưng Huyền Đức mặc nhiên tự hào
Rằng ta Tôn Thất Hán triều
Muôn dân phải chết và liều vì ta
Gia Cát Lượng lại ba hoa
Có chút kiến thức về phò họ Lưu
Bản đồ kế hoạch dự trù
Chia ba thiên hạ tính mưu tranh tài
Nhân dân chinh chiến mệt nhoài
Xác người như núi phơi ngoài đồng hoang
Lưu Bị vốn sẵn tâm gian
Thường rơi nước mắt để an lòng người
Ba phe đánh đấm tơi bời
Họ Lưu chết trước bởi trời diệt đi
Khổng Minh đau sót lâm ly
Dốc lòng phục Hán nhưng thì không xong
Năm lần muốn chiếm Hán Trung
Tâm trí rối loạn tay không lại về
Chán đời nuối tiếc não nề
Thân mang tâm bệnh bỏ bê chính trường
Thua tài cái bọn hoạn quan
Uất ức tử chiến một lần Nguỵ Quân
Nào ngờ đuối trí bỏ thân
Khương Duy tài mọn thế chân vài lần
Triều đình một lũ phản thần
Ăn chơi sa đoạ lòng dân chán chường
Chiến tranh hao hụt quân lương
Tướng sĩ ly tán kiếm đường vinh thân
Nhà Thục vì thế điêu tàn
Vua tôi không biết thương dân mến tài
Giặc thù công kích trong ngoài
Khương Duy tử trận nhìn trời mà than
Than gì mà nữa mà than
Một tay sao thể chống màn trời xanh
Tam Quốc điên đảo phân tranh
Thật là thảm hoạ sinh linh khóc gào
Anh hùng có thấy đâu nào
Toàn bọn gian ác đề đầu nhân dân
Ngày nay thơ phú ca ngâm
Ca ngợi Tam Quốc phương châm để đời
Nguyễn Duy Sắc 2003

Đăng nhận xét for "BÌNH THỤC HÁN"